Hai ngày sau, Trì Mộng công khai xuất hiện.
Cô ta tổ chức một buổi phát trực tiếp.
Trên màn hình, Trì Mộng mặc váy trắng, gương mặt trang điểm nhợt nhạt.
Cô ta khóc, nói mình không hề b/ạ/o l/ự/c tôi thời cấp ba.
Chúng tôi chỉ có vài lần tranh cãi.
Ván cược cũng chỉ là một trò đùa giữa bạn bè.
Cô ta không ngờ Phong Sóc thật sự ở bên tôi năm năm.
Trì Mộng còn nói mình mới là người bị tổn thương.
“Anh Sóc và tôi lớn lên cùng nhau.”
“Tôi luôn nghĩ sau này chúng tôi sẽ kết hôn.”
“Nhưng An Đình biết rõ quan hệ giữa chúng tôi, vẫn cố ý chen vào.”
“Tôi nhất thời tức giận nên mới nói vài lời quá đáng.”
Người dẫn chương trình hỏi:
“Còn chuyện mẹ cô An từng tố cáo Trì thị chiếm đoạt công thức?”
Trì Mộng lau nước mắt.
“Chuyện đó đã có kết luận từ mười ba năm trước.”
“Mẹ cô ấy mới là người đánh cắp dữ liệu.”
“Gia đình tôi thương tình nên không truy cứu đến cùng.”
“Tôi không hiểu tại sao An Đình vẫn muốn vu khống chúng tôi.”
Buổi phát trực tiếp nhanh chóng thu hút hàng triệu người xem.
Đội ngũ truyền thông của Trì thị tung ra hàng loạt tài liệu cũ.
Trong đó có quyết định sa thải mẹ tôi, kết luận nội bộ và lời khai của vài nhân viên.
Tất cả đều chỉ ra mẹ tôi là kẻ trộm.
Ngay sau đó, cổ phiếu Trì thị tăng trở lại.
Nhiều người quay sang chửi tôi.
Họ nói tôi lợi dụng quan hệ với Lâm gia để trả thù.
Có tài khoản còn đăng ảnh bệnh án của mẹ, chế giễu bà bị b/ệ/nh vì làm chuyện xấu.
Tôi nhìn những dòng bình luận.
Bàn tay run lên.
Hạ Linh lập tức tắt màn hình.
“Đừng xem.”
“Tớ không sao.”
“Gương mặt cậu không nói vậy.”
Tôi hít sâu.
“Buổi họp báo chuẩn bị thế nào?”
“Ngày mai có thể tổ chức.”
“Tốt.”
Hạ Linh do dự.
“An Đình, bằng chứng hiện tại đủ chứng minh mẹ cậu nghiên cứu sớm hơn.”
“Nhưng chưa đủ chứng minh Trì thị trộm.”
“Tớ biết.”
“Vậy cậu vẫn muốn công khai?”
“Muốn.”
“Có thể sẽ bị phản công.”
“Tớ đã im lặng quá lâu.”
Tôi mở hộp thư.
Trong đó có một email mới từ địa chỉ lạ.
Nội dung chỉ có một dòng.
“Tôi có sổ thí nghiệm gốc của mẹ cô.”
Bên dưới là ảnh một quyển sổ bìa xanh.
Tôi lập tức nhận ra nét chữ của mẹ.
Người gửi yêu cầu gặp mặt tại một quán cà phê.
Hạ Linh phản đối.
“Có thể là bẫy.”
“Tớ vẫn phải đi.”
“Vậy tớ đi cùng.”
Chúng tôi đến trước giờ hẹn nửa tiếng.
Người xuất hiện là một phụ nữ khoảng năm mươi tuổi.
Tôi nhận ra bà.
Bà tên Lưu Nhã.
Từng là trợ lý của mẹ tôi.
Trong tài liệu Trì Mộng vừa công bố, Lưu Nhã là một trong những người ký xác nhận mẹ tôi đánh cắp dữ liệu.
Bà đặt quyển sổ lên bàn.
“Xin lỗi.”
Tôi không chạm vào nó.
“Tại sao bà có thứ này?”
“Sau khi mẹ cô bị sa thải, ông Trì sai tôi tiêu hủy toàn bộ tài liệu.”
“Tôi đã giữ lại quyển sổ.”
“Tại sao?”
Lưu Nhã cúi đầu.
“Vì tôi biết cô ấy bị oan.”
“Vậy tại sao bà vẫn ký lời khai?”
“Con trai tôi khi ấy mới sáu tuổi.”
“Ông Trì nói nếu tôi không ký, chồng tôi sẽ mất việc, con tôi sẽ không thể tiếp tục học.”
“Tôi sợ.”
Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt.
“Bà sợ nên đẩy mẹ tôi vào đường cùng?”
Nước mắt bà rơi xuống.
“Tôi xin lỗi.”
“Tôi biết xin lỗi không có tác dụng.”
“Những năm qua tôi không có ngày nào ngủ yên.”
“Gần đây thấy Trì Mộng tiếp tục vu khống cô, tôi không chịu nổi nữa.”
Bà lấy thêm một chiếc USB.
“Trong này là bản ghi âm cuộc họp năm đó.”
“Ông Trì yêu cầu mọi người thống nhất lời khai.”
“Có cả cuộc nói chuyện giữa ông ấy và Phong Minh Viễn.”
Tôi nhìn chiếc USB.
Trái tim đập mạnh đến mức đau nhói.
Hạ Linh lập tức gọi người kiểm tra.
Tệp ghi âm có thời gian tạo từ mười ba năm trước.
Không có dấu hiệu chỉnh sửa.
Trong đoạn ghi âm, giọng cha Trì Mộng vang lên rõ ràng.
“Công thức đã lấy được.”
“Chỉ cần đẩy trách nhiệm cho Nguyễn Thanh Hà, cô ta không thể trở mình.”
Nguyễn Thanh Hà là tên mẹ tôi.
Một giọng khác hỏi:
“Nếu cô ta báo c/ả/nh s/á/t?”
“Không có dữ liệu gốc, ai tin?”
Sau đó là giọng Phong Minh Viễn.
“Chuyện này Phong thị không tham gia.”
Cha Trì Mộng cười.
“Phong tổng, ông đã xem công thức rồi.”
“Dự án thành công, Phong thị kiếm được không ít.”
“Bây giờ muốn rút sạch sẽ, không dễ đâu.”
Phong Minh Viễn im lặng rất lâu.
Sau cùng, ông nói:
“Đừng để chuyện này liên lụy đến Phong gia.”
Chỉ một câu ấy đã đủ.
Ông biết.
Ông biết mẹ tôi bị vu oan.
Nhưng vì lợi ích của gia tộc, ông lựa chọn im lặng.
Tôi nhắm mắt.
Mười ba năm.
Cuối cùng mẹ cũng có thể được minh oan.