Cửa văn phòng từ từ mở ra trước mặt tôi.
Tôi hít sâu một hơi, ngẩng cao cái đầu kiêu ngạo, sải bước đi vào với phong thái cao ngạo.
Đối diện là người đàn ông anh tuấn đẹp trai đang ngồi, tôi nhếch môi cười nhẹ, đảm bảo nụ cười của mình thật đúng mực.
"Chào luật sư Cố, tôi là phóng viên của tòa soạn báo Truyền Thừa, Trần Tư."
Người đàn ông nhàn nhạt nhìn tôi, môi mỏng khẽ mở: "Mời ngồi."
Tôi ngồi xuống chiếc ghế sô pha đơn đối diện anh.
Lấy bút ghi âm, sổ tay và bút ra, còn bày danh sách câu hỏi ra, tôi khẽ hắng giọng: "Luật sư Cố, chuẩn bị xong chưa?"
"Bắt đầu được rồi."
"Được."
Tôi bắt đầu đặt câu hỏi.
Đến câu hỏi cuối cùng, tôi cảm thấy hơi đau đầu.
Tôi cố tình giả giọng hào phóng và chuyên nghiệp hỏi câu đó: "Nghe nói luật sư Cố vừa ly hôn, có tiện tiết lộ một chút nguyên nhân không?"
Luật sư Cố khẽ cười một tiếng, nhìn tôi nói: "Em nhìn thân chủ cho rõ ràng vào."
"..."
Nói đi cũng phải nói lại, Cố Xuyên đúng là một chút cũng không chuyên nghiệp.
Được rồi, thật ra tôi cũng muốn nghe thử từ góc độ của Cố Xuyên xem anh nghĩ gì về việc chúng tôi ly hôn.
"Đây là phỏng vấn anh, đâu phải phỏng vấn tôi."
Cố Xuyên lẳng lặng nhìn tôi một lúc rồi mở miệng: "Bởi vì vợ cũ của tôi cô ấy..."
Anh hơi kéo dài âm cuối: "Thích bánh ú mặn, mà tôi lại thích bánh ú ngọt."
"..."
Đây đúng là lý do tôi đưa ra để ly hôn với Cố Xuyên.
Lúc đó tôi cảm thấy lý do này rất đầy đủ, sao giờ nghe lại thấy vô lý gây sự thế nhỉ?
Nhưng tôi phải nói...
"Bánh ú mặn mới là chân ái..."
Lời còn chưa dứt, tôi đột nhiên nôn khan một tiếng.
Hơi buồn nôn.
Sắc mặt Cố Xuyên thay đổi, mắt thường cũng có thể thấy được sự hoảng loạn.
"Em..." Anh đứng dậy, nhìn chằm chằm vào tôi: "Em có thai rồi à?"
Trong đầu anh chắc đã đang tính toán xem vụ kiện giành quyền nuôi con đánh như thế nào rồi.
Kiện tụng với luật sư, lại còn là kiện tụng với "tướng quân thường thắng" như Cố Xuyên, tôi đúng là tìm chết!
May mà tôi không có thai.
"Không có, tôi chỉ là dạ dày có chút không thoải mái." Tôi nói thật.
Cố Xuyên đi tới, vẻ mặt nặng nề giống như sắp giải quyết một sự kiện rất quan trọng.
"Đi thôi." Anh mở miệng.
Tôi hơi khựng lại, không hiểu ra sao.
"Đi đâu cơ?"
"Bệnh viện."
Anh thốt ra hai chữ cứng ngắc, nện ầm ầm vào đầu tôi.
"Đi bệnh viện làm gì?"
Cố Xuyên không nói nữa, nắm lấy cổ tay tôi kéo tôi ra ngoài.
"Đồ đạc của tôi!"
"Tôi bảo trợ lý cầm cho em."
"Đây là phỏng vấn..."
Anh đột nhiên dừng lại, nhìn tôi, dùng giọng điệu không thể nghi ngờ nói: "Đi bệnh viện trước."
"..."
Đi thì đi vậy.
Cố Xuyên lái xe đưa tôi đến bệnh viện.
Suốt dọc đường chúng tôi không ai nói chuyện.
Cố Xuyên là do bản tính, anh vẫn luôn lạnh lùng, không thích nói chuyện.
Tôi cũng là do bản tính.
Anh đều không nói chuyện với tôi, tôi dựa vào đâu phải nói chuyện với anh?
Cứ như vậy im lặng đến bệnh viện.
Sau một hồi kiểm tra, kết quả đưa ra là mọi thứ đều bình thường.
Anh cứ khăng khăng bắt tôi đến bệnh viện, đúng là thừa thãi.
"Tôi đã sớm nói với anh rồi, cơ thể tôi khỏe như nghé con ấy, anh còn không tin."
Cố Xuyên không để ý đến tôi, hỏi bác sĩ: "Nhưng cô ấy có triệu chứng nôn khan."
Vừa nãy tôi cũng nói với bác sĩ rồi, gần đây tôi hay buồn nôn, còn bị tiêu chảy.
Bác sĩ hỏi tôi: "Gần đây ăn uống của cô có thay đổi gì lớn không?"
Ăn uống thay đổi lớn...
Tôi ngẫm nghĩ kỹ rồi nói: "Thay đổi lớn nhất là, trước đây là ăn cơm anh ấy nấu."
Tôi chỉ vào Cố Xuyên, nói tiếp: "Bây giờ ăn cơm mẹ tôi nấu."
Bác sĩ: "..."
Cố Xuyên: "..."