Cố Xuyên gọi điện thoại bảo tôi, chập tối ngày kia anh về, bảo tôi ở nhà đợi anh, anh đến đón tôi.
Nhưng hôm đó từ sáng sớm đã bắt đầu mưa, còn có bão cát.
Cả thế giới đều vàng khè.
Đến chiều, mưa to lại trút xuống.
Tôi tưởng Cố Xuyên sẽ không về nữa...
Mưa to thế này, tầm nhìn thấp như vậy, chuyến bay chắc chắn hủy rồi.
Tôi gọi điện cho Cố Xuyên, muốn hỏi anh bây giờ đang làm gì, không về được có phải siêu nhớ tôi không.
Nhưng điện thoại của Cố Xuyên vẫn luôn không có người nghe.
Bố tôi đột nhiên đi ra nói: "Con gái, Cố Xuyên chưa lên máy bay chứ? Chuyến bay đó xảy ra chuyện rồi."
Tôi giật mình, mạnh mẽ đứng dậy, trái tim không kìm được run rẩy.
"Xảy ra chuyện gì cơ? Con liên lạc không được Cố Xuyên, anh ấy có phải đang ở trên máy bay không? Chuyến bay không phải nên hủy sao?"
"Cố Xuyên là đi Sơn Đông công tác." Bố tôi nhắc nhở.
"Vậy làm thế nào bây giờ?" Nước mắt tôi trào ra, chỉ muốn lao ra ngoài.
"Con lúc nào cũng làm quá lên, ông nhìn ông dọa con gái kìa." Mẹ tôi đi tới an ủi tôi, "Chỉ là không có cách nào hạ cánh, cứ bay vòng vòng ở đó mãi, nói không chừng còn phải bay về nơi xuất phát, không sao đâu, đừng vội."
Tôi tiếp tục gọi điện cho Cố Xuyên, vẫn là không ai nghe.
Anh chắc chắn đang ở trên máy bay rồi.
Cái đồ ngốc này, thời tiết kiểu này, anh không nên lên máy bay chứ!
Qua khoảng hơn hai mươi phút, điện thoại của Cố Xuyên gọi lại.
Tôi vội vàng bắt máy: "Cố Xuyên, anh đang ở đâu thế?"
"Ở sân bay rồi, vừa xuống máy bay, em đợi đấy, anh lập tức đi đón em..."
"Em về nhà đợi anh." Tôi không nhịn được khóc òa lên.
Tôi muốn ở trong căn nhà của chúng tôi đợi Cố Xuyên, sợ thì sợ...
Nhưng tôi bây giờ một chút cũng không sợ, chỉ còn lại lo lắng.
"Sao thế?" Cố Xuyên lo lắng hỏi han, "Xảy ra chuyện gì rồi?"
"Em ở nhà đợi anh." Tôi khựng lại một chút bổ sung: "Ở nhà của chúng mình."
Cúp điện thoại, tôi ngửa đầu khóc lớn, vừa vui mừng lại vừa sợ hãi.
Vui mừng là vì Cố Xuyên không sao.
Sợ hãi là vì, lỡ như anh xảy ra chuyện gì, tôi phải làm sao đây.
...
Hai tiếng đồng hồ sau.
Cố Xuyên về rồi.
Tôi lao tới ôm chầm lấy anh: "Cố Xuyên, Cố Xuyên..."
Cố Xuyên ôm chặt lấy tôi, bật cười: "Sao thế? Nhớ anh thế à? Anh đây không phải về rồi sao?"
Tôi đẩy anh ra, vừa khóc vừa hét: "Tại sao anh lại lên máy bay? Anh không biết thời tiết không tốt sao? Tại sao anh lại lên máy bay?"
Cố Xuyên khựng lại, giơ tay lau nước mắt cho tôi: "Đừng khóc nữa, anh đây không phải vẫn khỏe mạnh sao? Chỉ chậm trễ hơn hai mươi phút, thực sự không được thì bay về, có thể xảy ra chuyện gì chứ."
Tôi tức giận dùng sức đánh anh: "Anh còn nói anh còn nói! Anh dọa chết em rồi!"
Tôi gào khóc.
Cố Xuyên lại ôm lấy tôi, an ủi nói: "Được rồi không khóc nữa, anh về rồi, sau này anh sẽ chú ý."
Tôi khóc rất lâu mới bình tĩnh lại được.
Tóm lại anh không sao là tốt rồi.
"Em ăn cơm chưa?" Anh hỏi xong, không đợi tôi trả lời liền nói, "Chưa ăn đúng không? Anh đi nấu mì, tối nay tạm bợ một chút trước đã."
Tôi gật gật đầu.
Lúc trước tôi cứ lo lắng cho anh, nào nuốt trôi cơm chứ?
Tôi lại gọi điện thoại báo cho bố mẹ tôi, Cố Xuyên về rồi, anh ấy không sao.
Bố mẹ tôi cũng yên tâm.
Cố Xuyên đi tắm, rồi vào bếp.
Tôi ở phòng khách đợi, trong lòng càng lúc càng khó chịu.
Tôi đi vào bếp hỏi anh: "Cố Xuyên, tại sao anh lại lên máy bay?"
Anh là một người bình tĩnh lý trí như vậy, sao có thể không cân nhắc một chút chứ.
Cố Xuyên nhìn tôi một cái, thả mì vào trong nồi.
"Chính là muốn sớm về với em một chút."
Tôi cũng đoán được rồi.
Tôi cúi đầu, vừa khóc vừa tự trách: "Đều là em không tốt."
"Sao lại khóc rồi?" Cố Xuyên đi tới, vừa cười vừa bất lực, "Anh không sao mà, sao có thể là lỗi của em."
Tôi lắc lắc đầu: "Cố Xuyên, em sau này không bao giờ xem phim kinh dị không nghe chuyện ma nữa, anh đi công tác em sẽ ở nhà đợi anh, nhưng mà anh không được như vậy nữa, anh phải mạnh khỏe, mới có thể có nhiều thời gian bên em hơn."
Anh thâm tình nhìn tôi: "Vì em, anh cũng sẽ bảo vệ tốt bản thân anh, quãng đời còn lại của anh, đều là của em."
Tôi cười kiễng chân lên, hôn lên môi anh.
"Em cũng vậy, Cố Xuyên."
Quãng đời còn lại của em, đều là anh.
—Hoàn—