Buổi tối tôi nằm trên giường, bắt đầu hồi tưởng lại từng chút một về tôi và Cố Xuyên.
Hai chúng tôi quen nhau qua xem mắt, ấn tượng về nhau đều không tệ, yêu đương một năm thì kết hôn.
Thật ra ngay từ lúc bắt đầu tôi đã biết tính cách anh rất lạnh, không thích nói chuyện, ở cùng tôi cũng luôn trầm mặc ít lời.
Nhưng khuôn mặt đó quá đẹp trai mà!
Hơn nữa lúc đầu tôi còn thầm thấy may mắn, vừa đẹp trai lại ít nói, thế này tốt biết bao.
Bố tôi thích nói nhiều, thường xuyên đấu võ mồm với mẹ tôi, tôi cảm thấy như vậy không ngầu.
Cho nên nói về các phương diện của Cố Xuyên tôi đều vô cùng hài lòng.
Thế là kết hôn.
Sau khi kết hôn cũng không có thay đổi gì, ngoại trừ việc tôi dọn ra khỏi nhà, chuyển vào nhà mới của tôi và Cố Xuyên, lúc đầu tôi có chút không quen.
Cố Xuyên giao quyền tài chính trong nhà cho tôi, để tôi quản lý.
Tôi về khoản này thì dốt đặc cán mai, làm được một thời gian thì mất kiên nhẫn, không làm nữa.
Cố Xuyên cũng không nói gì, tùy ý tôi.
Trong tình huống bình thường, anh đều tùy ý tôi, dường như bất kể tôi làm gì, anh đều sẽ không không vui.
Kết luận tôi rút ra là, sự bao dung của người này không phải mạnh bình thường.
Bạn thân của tôi là Giản Giản luôn nói ngưỡng mộ tôi, thấy Cố Xuyên đối xử với tôi tốt như vậy, trăm nghe trăm chiều, còn biết lo cho gia đình, cô ấy là người theo chủ nghĩa không kết hôn cũng cảm thấy kết hôn thực ra cũng khá tốt.
Tôi cũng nghĩ như vậy.
Nhưng lòng tham con người như rắn nuốt voi.
Dần dần tôi không thỏa mãn với hiện trạng nữa.
Đầu tiên là tính cách của Cố Xuyên, ngoại trừ lúc thân mật thì nhiệt tình một chút, bình thường anh cứ như không có cảm xúc vậy.
Tôi muốn anh dính lấy tôi.
Nhưng đừng nói dính lấy, gặp được người cũng là mong ước xa vời của tôi.
Vụ án ở văn phòng luật của anh nhiều, còn phải thường xuyên đi lại nam bắc, một năm có nửa năm thời gian là không ở nhà.
Tôi lại không dám ở một mình, mỗi lần anh đi công tác tôi đều về nhà mẹ đẻ.
Lần cãi nhau đầu tiên của hai đứa chính là vì cái này.
Lần cãi nhau cuối cùng cũng vậy.
Lúc đó anh nói: "Tư Tư, em có biết anh về nhà không thấy người đâu, anh có cảm giác gì không?"
Tôi cười lạnh: "Tôi không quan tâm, nhưng tôi nửa tháng trời không thấy mặt anh tôi biết tôi có cảm giác gì."
Tôi hất cằm, tiến lên một bước: "Tôi cảm thấy cái hôn nhân này của tôi kết hay không kết chẳng có gì khác nhau."
Sắc mặt Cố Xuyên lúc đó lập tức trầm xuống: "Em có ý gì?"
"Thì ý trên mặt chữ." Tôi nghiêng đầu, cố tình bày ra cái vẻ chọc tức người ta không đền mạng, "Còn nữa, tối nay anh ngủ phòng khách."
Tôi về phòng, khóa trái cửa lại, nằm trên giường tức tối cả đêm không ngủ được.
Tôi không chỉ vì cãi nhau mà tức giận, còn vì sự lơ là của Cố Xuyên đối với tôi.
Tôi cảm thấy anh chỉ là cần một người vợ trong nhà, đây chính là một cái nhà rồi.
Anh căn bản không quan tâm đến cảm nhận của tôi.
Thế là sáng sớm hôm sau, tôi đề nghị ly hôn với Cố Xuyên.
Anh thế mà còn hỏi tôi: "Chỉ vì tối qua chúng ta cãi nhau, em liền muốn ly hôn?"
Anh hỏi như vậy tôi càng giận hơn.
Nhưng tôi không thể thừa nhận tôi là vì tối qua cãi nhau mà muốn ly hôn, như vậy chẳng phải bị anh nói là vô lý sao?
Cho nên tôi nói với anh...
"Bởi vì tôi thích ăn bánh ú mặn, anh thích ăn bánh ú ngọt, chúng ta ăn không ngồi chung một chỗ được."
Nói chứ tôi là một người miền Bắc lại thích ăn bánh ú mặn, có phải là kẻ phản bội không nhỉ?
Cố Xuyên nhìn tôi rất lâu, gật gật đầu.
Anh cứ thế đồng ý rồi.
Hừ!
Nhưng Cố Xuyên nói: "Em cho tôi chút thời gian suy nghĩ một chút."
Thế này còn không bằng trực tiếp đồng ý ly hôn cho rồi.
Tôi mới không cho anh thời gian suy nghĩ, để anh lướt qua hết khuyết điểm của tôi trong đầu một lượt.
"Không cần suy nghĩ, ly hôn!"
Cố Xuyên lại im lặng rất lâu, lần này anh đồng ý.
Nhưng mà, tôi chỉ là dọa dẫm anh thôi mà, muốn anh quan tâm tôi hơn.
Càng nghĩ càng giận, tôi trằn trọc rất lâu mới ngủ được.