Tôi và Cố Xuyên tái hôn rồi.
Ra khỏi cục dân chính, trên mặt Cố Xuyên mới có ý cười: "Đưa em về tòa soạn trước."
Tôi đột nhiên có chút xấu hổ, cũng không biết xấu hổ cái gì nữa.
Lên xe, tôi hỏi Cố Xuyên: "Anh thật sự muốn nhốt tôi lại à?"
Anh nhìn tôi một cái, khẽ cười thất thanh: "Dọa em thôi, tôi là luật sư, sẽ không biết luật mà phạm luật."
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Thật ra người như Cố Xuyên, tôi tin anh sẽ không làm loại chuyện đó.
Chỉ là lúc anh nói ra câu đó biểu cảm có chút...
Giống như muốn ăn thịt người vậy.
Anh khởi động máy, giọng nói có chút ung dung tự đắc: "Tôi có cách khác trị em."
"Hả?"
Anh cười cười nói: "Nếu em nói lại hai chữ đó, tôi sẽ để em đến cái quần lót cũng không mang đi được."
"..."
Tôi nhìn kỹ anh: "Anh có phải ngay từ đầu đã không muốn ly hôn với tôi không?"
"Em nói xem?"
Anh tuy không cho tôi đáp án, nhưng đáp án đã không cần nói cũng rõ rồi.
"Vậy tại sao anh đồng ý?"
"Tôi chỉ là không thích em coi hôn nhân như trò đùa." Anh nói, "Giống như mỗi lần tôi đi công tác, em đều sẽ về nhà bố mẹ ở, dẫn đến tôi mỗi lần về đều không thấy người đâu..."
Anh thở dài một hơi: "Nếu như em không muốn kết hôn với tôi như vậy, không muốn cùng tôi sống chung... tôi đang nghĩ, có phải buông tay sẽ tốt cho em hơn một chút không."
Hóa ra anh đồng ý ly hôn vẫn là vì tôi.
"Lúc đó tôi chỉ là dọa dẫm anh thôi, tôi không ngờ anh lại đồng ý."
"Tôi chỉ là cảm thấy, em không thích sống cùng tôi, tôi..." Anh có chút lạc lõng nói, "Tôi cảm thấy mình rất thất bại."
Tôi vội vàng nói: "Không có không có, tôi siêu thích sống cùng anh."
Nụ cười bên môi Cố Xuyên mở rộng, nghiêng đầu nhìn tôi một cái, tiếp tục nhìn thẳng phía trước, nụ cười nơi khóe miệng càng lúc càng đậm.
"Thật sao?"
"Đương nhiên rồi, nếu không phải anh cứ bận rộn, không có thời gian bên tôi, tôi cũng sẽ không giận như vậy."
"Là tôi không tốt." Anh tự trách nói, "Tính chất công việc của tôi chính là như vậy, cái này tôi thật sự không có cách nào."
"Anh còn đối với tôi rất lạnh nhạt." Tôi nhân cơ hội kể lể nỗi uất ức của mình.
Cố Xuyên đối với việc này lại rất nghi hoặc: "Tôi lạnh nhạt với em sao? Tại sao lại nói như vậy?"
"Lúc anh ở cùng tôi luôn nói rất ít."
"Tôi thích nghe em nói."
Được rồi, tôi nói quá nhiều, có lúc Cố Xuyên cũng không chen mồm vào được.
"Vậy anh thích tôi không?"
Tôi chưa từng nghe anh nói anh thích tôi.
Tôi tưởng anh kết hôn với tôi, chỉ là vì tôi là một đối tượng kết hôn thích hợp...
Tôi là đối tượng kết hôn thích hợp nhỉ?
Phải.
Chắc chắn phải.
Tôi gật đầu, kiên quyết khẳng định điểm này.
"Tại sao lại hỏi như vậy?"
Tôi thu lại suy nghĩ, có chút tủi thân trả lời: "Tôi cảm thấy anh không thích tôi, anh chỉ là cảm thấy tôi là người thích hợp kết hôn thôi."
Cố Xuyên: "..."
Sự im lặng của anh đối với tôi mà nói là một sự sỉ nhục.
"Anh có ý gì hả? Tôi không thích hợp kết hôn sao?"
Cố Xuyên cười thấp gật đầu: "Thích hợp, thích hợp."
Tôi lườm anh một cái, nhìn ra ngoài cửa sổ, không muốn để ý đến anh.
Đến tòa soạn, tôi xách túi xuống xe.
"Tư Tư." Cố Xuyên đi theo xuống.
"Làm gì?"
Anh đột nhiên cúi đầu ghé vào tai tôi: "Tôi thích em, tôi rất thích em."
Nhịp tim tôi ngưng lại, ngay sau đó trái tim bắt đầu đập điên cuồng.
Anh nói xong liền lên xe đi mất.
Thả thính xong bỏ chạy... cũng được lắm.
...
Tôi lâng lâng đi vào tòa soạn.
Tổng biên tập gọi tôi vào văn phòng, hỏi tôi: "Bài phỏng vấn luật sư Cố bao giờ cô nộp? Bài viết này rất quan trọng đối với việc cô bình chọn phó chủ biên."
Tôi là cũng muốn nhanh chóng nộp bài, nhưng mà...
"Tổng biên tập, tình hình có biến, luật sư Cố anh ấy... tái hôn rồi."
"Thế à? Sao cô biết?"
Tôi vuốt vuốt tóc: "Bởi vì, người tái hôn với anh ấy chính là tôi."
Tổng biên tập: "..."
"Tôi không muốn viết về chuyện hôn nhân nữa."
Quan trọng là tôi không muốn để người ta cảm thấy tôi vô lý gây sự, vì cái bánh ú mà đòi ly hôn.