Ngày tôi ra tù, ánh nắng rất đẹp.
Nữ quản giáo vỗ vỗ vào lưng tôi: "Ra ngoài ráng làm người tử tế, làm lại từ đầu nhé."
Tôi bị cô ấy vỗ đến mức hơi loạng choạng, cố đứng vững, cầm lấy cái túi rồi rời đi.
Vừa ra khỏi cửa, tôi đã thấy một người đàn ông cao lớn, mặc đồ thường phục, dựa người vào xe.
Tuấn tú lại cao quý, chính là Trần Nghiên Tu.
Còn tôi nhìn thấy chính mình qua vũng nước trên mặt đất.
Mặc chiếc áo khoác dài tay cũ kỹ của 3 năm trước, dáng người gầy guộc, sắc mặt vàng vọt, chẳng còn vẻ kiều diễm ngày xưa.
Tim tôi run lên, siết chặt cái túi trong tay.
Tôi cúi gầm đầu muốn lén bỏ đi.
Đúng lúc này anh dụi tắt điếu thuốc vừa hút xong, sải bước đi tới.
"Diệp Thiển Thiển?"
Giọng nói trầm thấp, mang theo một tia mất kiên nhẫn.
Tôi vô thức lùi lại một bước, toàn thân run rẩy, cảm thấy tay chân luống cuống.
"Cô hôi quá!"
Anh bịt mũi lại, vẻ mặt tràn đầy sự chán ghét.
Tôi hít hít mũi, rõ ràng trước khi ra ngoài tôi đã tắm rửa sạch sẽ rồi mà.
Nhưng nằm cạnh bệ xí lâu ngày, trên người dù có rửa thế nào cũng vương lại một mùi hôi thối.
Thấy tôi không trả lời, anh cạn kiệt kiên nhẫn, túm lấy cổ áo tôi.
"Tôi có thể..."
Tôi lí nhí mở miệng, muốn hỏi anh liệu có thể để tôi tự đi được không.
Tôi có thể trốn đi thật xa, không làm bẩn mắt anh.
Nhưng anh trực tiếp ném tôi vào trong xe.
Trên đường đi vì chê mùi khó ngửi, anh mở toang cả hai cửa sổ xe phía trước.
Tôi co rúm ở một góc, bị gió thổi đến mức hai mắt cay xè.
Nhìn phong cảnh vừa lạ vừa quen bên đường.
Tôi cảm thấy có chút mờ mịt.
3 năm rồi.
Bây giờ, Trần Nghiên Tu muốn đưa tôi về nhà.
Nhưng mà, tôi còn có nhà sao?