Tiêu Hoa nói với Trần Nghiên Tu: "Thiển Thiển ở trong tù chịu rất nhiều khổ cực."
"Người khác không cho phép em ấy nghỉ ngơi tử tế, bắt em ấy ngủ cạnh bệ xí, bắt em ấy ngồi xổm ngủ."
"Cũng không cho em ấy ăn uống đàng hoàng, trước khi tôi gặp em ấy, một miếng thịt em ấy cũng không được ăn, tất cả thịt đều bị người ta cướp mất."
"Lúc đầu em ấy còn phản kháng. Em ấy nói, em ấy có tiền, em ấy là con gái nhà họ Diệp, vị hôn phu của em ấy là Trần Nghiên Tu."
"Nhưng sau đó tất cả mọi người đều cười nhạo em ấy, vì ai cũng biết, em ấy chẳng là cái thá gì cả."
"Em ấy là người duy nhất trong tù không có ai đến thăm. Em ấy gọi không được cho bố mẹ, gọi không được cho cậu, em ấy bị các người vứt bỏ rồi."
"Đại bàng trong tù sớm đã bị mua chuộc, đánh em ấy thừa sống thiếu chết. Lặp đi lặp lại bảo với em ấy, cậu Trần Nghiên Tu là sao trên trời, em ấy là bùn dưới đất, em ấy không xứng với cậu. Cánh tay em ấy bị đánh gãy hai lần, tai từng bị điếc tạm thời."
"Lúc đó cậu đang ở đâu hả?"
Tiêu Hoa cười khẩy: "Nhưng sau này em ấy bỏ cuộc rồi. Người khác vừa giơ tay lên là em ấy quỳ xuống đất nói Diệp Thiển Thiển không yêu Trần Nghiên Tu."
"Lúc tôi gặp em ấy, em ấy không những không yêu cậu nữa. Em ấy đến mạng cũng chẳng cần nữa rồi."
"Em ấy tự sát ba lần, cổ tay bị bàn chải đánh răng rạch nát bươm. Bác sĩ chẩn đoán em ấy mắc bệnh trầm cảm."
"Tôi sợ em ấy không chịu đựng nổi, ép em ấy phải sống tiếp."
"Em ấy đồng ý với tôi rồi!"
"Trần Nghiên Tu, em ấy rõ ràng đã đồng ý với tôi sẽ cố gắng sống tiếp, tại sao bây giờ em ấy lại ra nông nỗi này?"
...
Trần Nghiên Tu điên rồi.
Anh quỳ trước giường tôi, hai mắt đỏ ngầu, nói xin lỗi tôi.
"Xin lỗi, Thiển Thiển."
"Anh không biết em chịu nhiều khổ cực như vậy, anh không biết em bị trầm cảm."
"Đều tại anh tự cho là đúng!"
Giọng Trần Nghiên Tu khàn đặc, tràn đầy sự hối hận.
Nhưng tôi cảm thấy vô nghĩa cực kỳ.
Anh ôm tôi vào lòng, toàn thân run rẩy: "Thiển Thiển, anh biết sai rồi, em ráng sống tiếp được không."
"Chỉ cần em còn sống, anh làm gì cũng chịu."
Anh tìm chiếc nhẫn đính hôn của chúng tôi ra, vọng tưởng đeo lại vào ngón tay tôi.
Nhưng tôi bây giờ gầy trơ xương, chiếc nhẫn dễ dàng tuột xuống đất, phát ra một tiếng "keng" giòn tan.
Trần Nghiên Tu sững sờ, lại nhặt chiếc nhẫn lên đeo lại.
Nhưng dù anh có thử bao nhiêu lần, chiếc nhẫn đều rơi xuống.
"Trần Nghiên Tu, chuyện cũ cứ để nó qua đi."
Tôi quay đầu đi, rút tay về.
Cảm thấy bộ dạng này của anh vừa ngu xuẩn vừa nực cười.
Tôi không còn yêu anh, cũng chẳng còn sức để hận anh.
Chỉ muốn anh tránh xa tôi ra một chút.
Trần Nghiên Tu hiểu ý tôi, mặt cắt không còn giọt máu.
Cưỡng ép ôm tôi vào lòng: "Không qua, anh không muốn cùng em cho qua chuyện cũ."
Anh thì thầm bên tai tôi.
Nói anh yêu tôi, chỉ là yêu mà không tự biết.
Anh nói lúc đó anh chỉ là rất giận, rõ ràng chúng tôi sắp kết hôn rồi, tôi lại còn hại Diệp Nhân Nhân, hại bản thân rơi vào cảnh tù tội.
"Anh vốn dĩ đã tưởng tượng vô số lần dáng vẻ em mặc váy cưới. Nhưng tại sao em cứ nhất định phải làm như vậy?"
Lời nói của anh lộn xộn, tôi từ từ mới hiểu ra.
Năm xưa Trương Khánh Khải không hề muốn hòa giải, là Trần Nghiên Tu đứng ra chi tiền, ép buộc Trương Khánh Khải hòa giải.
Cũng là anh tìm luật sư, giảm án xuống còn 3 năm.
Nhưng đến nay anh vẫn cho rằng là tôi tâm địa độc ác, đang yên đang lành không muốn, lại muốn để Trương Khánh Khải lăng nhục Diệp Nhân Nhân.
Tưởng rằng 3 năm tù tội có thể cho tôi một bài học.
Tôi cười ngây dại: "Trần Nghiên Tu, hôm nay tôi mới phát hiện, anh không chỉ tự cho là đúng, anh còn là một thằng ngu từ đầu đến chân!"
Tôi hại Diệp Nhân Nhân?
"Tôi có lý do gì để hại cô ta? Bao nhiêu năm nay bố mẹ thiên vị cô ta, tôi đều không làm gì cô ta, sao tôi lại có thể nghĩ ra cách dễ bị lộ tẩy như vậy để hại cô ta ngay trước khi kết hôn chứ?"
"Tôi đúng là đáng đời! Vậy mà lại đi thích loại người như anh bao nhiêu năm!"
"Trần Nghiên Tu, chuyện hối hận nhất đời này của tôi, chính là gặp gỡ anh!"
Tôi cười đến nôn ra máu không ngừng.
Tiêu Hoa đi vào nhìn thấy cảnh này đẩy Trần Nghiên Tu ngã xuống đất.
"Cút!"
Mắt chị ấy như sắp nứt ra, đuổi Trần Nghiên Tu đi.
Sau đó ấn chuông gọi y tá giúp tôi.
Lúc này Trần Nghiên Tu mới hoàn hồn lại.
Không ngừng gọi tên tôi.
Nhưng tôi không nghe thấy nữa rồi.