Thực ra từ vài tháng trước, tôi đã phát hiện ra Lưu Phong và Trừ Nhiễm Nhiễm có điều bất thường.
Người lộ sơ hở đầu tiên chính là Trừ Nhiễm Nhiễm. Từ khi vài lần phát hiện cô ta cứ lảng vảng ở ngoài cửa bộ phận hai, tôi vẫn luôn để mắt xem người ở bộ phận hai qua lại với cô ta là ai.
Người thường xuyên qua lại đó tên là Từ Thiên Vũ, là một trong những thành viên của tổ dự án.
Năng lực của anh ta rất nổi trội, nhưng tôi hiểu biết về con người này không nhiều, không chắc chắn nhân phẩm anh ta ra sao.
Nếu như Trừ Nhiễm Nhiễm thật sự mua chuộc anh ta để làm loạn, tôi bắt buộc phải đề phòng anh ta.
Tôi không thể đem tâm huyết của tất cả mọi người trong tổ dự án đặt cược vào một kẻ có phẩm hạnh không rõ ràng.
Sau này trải qua điều tra, tôi mới biết gia cảnh của Từ Thiên Vũ không tốt, bố mất sớm, mẹ phải dựa vào việc nhặt phế liệu để nuôi anh ta học đại học.
Tôi rất đồng cảm với hoàn cảnh của anh ta, cũng đã hiểu tại sao Trừ Nhiễm Nhiễm lại muốn nhắm vào anh ta.
Anh ta là người thiếu thốn nhất, cho nên anh ta dễ bị mua chuộc nhất.
Đây cũng chính là điểm khiến tôi lo lắng.
Đúng lúc tôi chuẩn bị làm cho công việc của Từ Thiên Vũ bị thu hẹp lại, Từ Thiên Vũ đã chủ động tìm đến tôi.
"Tổ trưởng Phùng, tôi muốn nói với cô một chuyện.
"Thời gian trước, ở bộ phận ba có một người tên là Trừ Nhiễm Nhiễm đã tìm tôi, nói muốn đưa cho tôi một khoản tiền, hy vọng tôi có thể trộm được khóa bảo mật của cô, sau đó đổ oan chuyện rò rỉ dữ liệu lên đầu cô. Tôi đã từ chối rất nhiều lần, nhưng cô ta vẫn không từ bỏ.
"Cô ta nói, người chống lưng phía sau cô ta có thể cho tôi mọi thứ tôi muốn, chỉ cần tôi đồng ý hợp tác với bọn họ, nhưng tôi không hề muốn bán đứng công ty."
Những lời Từ Thiên Vũ nói ra vô cùng chân thành, nghe xong tôi cũng cảm thấy có chút hổ thẹn.
Dù sao thì một giây trước tôi vẫn còn đang nghĩ cách đề phòng anh ta.
Tuy nhiên để an toàn, tôi vẫn hỏi anh ta: "Anh muốn tôi làm sao để tin anh?"
Từ Thiên Vũ ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Tôi bằng lòng rút khỏi tổ dự án."
Cơ hội ở tổ dự án đối với anh ta trân quý đến mức nào, anh ta sẽ không thể không biết.
Rút khỏi tổ dự án, đồng nghĩa với việc anh ta không chỉ từ bỏ tiền thưởng, mà còn từ bỏ cả cơ hội thăng tiến.
Cũng không thể nào có cơ hội làm việc cho Trừ Nhiễm Nhiễm được nữa.
"Được, tôi sẵn lòng tin anh."
Tôi và Từ Thiên Vũ bàn bạc, bảo anh ta đùn đẩy thêm vài lần nữa rồi miễn cưỡng nhận lời. Tôi lại giao cho anh ta một bộ dữ liệu đã bị chúng tôi loại bỏ, bảo anh ta báo cho Trừ Nhiễm Nhiễm biết đã đắc thủ, nhưng nhất định phải gặp mặt người đứng sau cô ta thì mới đưa.
Nghe Từ Thiên Vũ kể, Trừ Nhiễm Nhiễm đắn đo tới lui, cuối cùng vẫn dẫn anh ta đi gặp Lưu Phong.
Nhưng tôi nói với anh ta, Lưu Phong vẫn chưa phải là kẻ đứng sau màn.
Ông ta chỉ là một tên chủ quản nhỏ, ông ta cần bộ dữ liệu này làm gì. Với năng lực của ông ta, có đặt bộ dữ liệu trước mặt thì ông ta cũng chẳng làm ăn được gì.
Lưu Phong gọi một cuộc điện thoại, cuối cùng cũng dẫn Từ Thiên Vũ đi gặp người đứng đằng sau.
Chính là công ty đối thủ của tập đoàn Phùng chúng tôi, tập đoàn Hải Tây.
Hải Tây luôn cùng chúng tôi nghiên cứu phát triển một loại sản phẩm mới cùng loại, nhưng vẫn chưa đạt được bước tiến nào, nghe nói chúng tôi tiến triển thuận lợi nên đã nảy sinh ý đồ xấu.
Bọn chúng tìm đến chủ quản của bộ phận ba Lưu Phong, cũng là do nghe nói tổ trưởng dự án là người của bộ phận ba.
Người của Hải Tây khuyên Lưu Phong hợp tác với chúng, nói rằng dựa theo đà thăng tiến của tôi hiện nay, sớm muộn gì cũng thay thế vị trí chủ quản của ông ta.
Bọn chúng hứa hẹn cho Lưu Phong một khoản thù lao hậu hĩnh, tuyên bố rằng sau khi chuyện thành công, sẽ còn đưa cho Lưu Phong nhiều hơn.
Người thấy tiền là lóa mắt như Lưu Phong, tự nhiên nhất mực nghe theo sai bảo của bọn chúng.
Ông ta cứ tưởng rằng mọi người đều như ông ta, cố tình nhắm vào Từ Thiên Vũ, người có cuộc sống nghèo khó nhất để ra tay. Nhưng ông ta sai rồi, không phải ai cũng sẽ vì đồng tiền mà bán rẻ đạo đức.
Cho dù là những người có số phận trắc trở từ nhỏ như Từ Thiên Vũ, trong nội tâm vẫn có một thước đo cân nhắc đúng sai, tuyệt đối sẽ không làm những chuyện trái với lương tâm.
"Cho nên, cô đã biết từ sớm rồi?"
Trừ Nhiễm Nhiễm trước lúc bị đưa đi, tuyệt vọng hỏi tôi.
"Đúng, tôi đã sớm biết rồi."
"Vậy dữ liệu cô đưa cho tôi là gì? Tại sao người của Hải Tây nói dữ liệu không có vấn đề?"
"Dữ liệu tôi đưa cho cô, là những dữ liệu có lỗi mà chúng tôi sau khi bàn luận đã cho rằng không có bất cứ giá trị gì, trái lại còn làm nhân viên nghiên cứu bị đánh lừa đi sai hướng sau một khoảng thời gian. Người của Hải Tây nóng lòng muốn thành công, tự nhiên không kịp kiểm tra kỹ lưỡng. Cứ đợi xem, bọn chúng rất nhanh sẽ gặp phải sự cố thôi, đến lúc đó, xem thử sếp của Hải Tây sẽ cảm ơn các người thế nào."
Người của Hải Tây toàn là lũ ranh ma, chuyện mà bại lộ, bọn chúng tự nhiên sẽ phủi bỏ trách nhiệm sạch sẽ cho mình.
Có lẽ đến cuối cùng, cái nồi này đều bị hai người bọn họ gánh cả.
Trừ Nhiễm Nhiễm sao lại không hiểu cái đạo lý này, tự lẩm bẩm một mình: "Sao lại... Sao lại như vậy... Sao lại như vậy cơ chứ..."
Lưu Phong biết mình đã không còn chút đường lùi nào nữa, trước khi đi, ông ta điên cuồng gào thét mất đi nhân tính: "Những kẻ nhà giàu cao cao tại thượng các người! Các người căn bản không thể hiểu được nỗi vất vả của những kẻ nghèo khổ như chúng tôi!"
Từ Thiên Vũ lẳng lặng đá ông ta một cước.
"Ông mà còn tính là nghèo sao? Ông còn có thể nghèo hơn tôi? Đừng lấy đó làm cái cớ cho nhân phẩm tồi tệ của ông."
Nói xong, cảnh sát liền áp giải Trừ Nhiễm Nhiễm đang trong trạng thái thất thần và một Lưu Phong mặt mũi vặn vẹo đi khuất.
Loại người như Lưu Phong luôn tự cho rằng, trên thế giới này tất cả mọi người đều tồi tệ giống như ông ta, mãi mãi chỉ biết đem hoàn cảnh tồi tệ của bản thân đổ lỗi lên người khác.
Cho dù hiện tại sự việc đã bị bại lộ, ông ta vẫn đang trút mọi nguyên nhân lên người khác, cố gắng khơi dậy lòng áy náy ở người khác, dùng cách đó để che đậy tội ác của bản thân.
Sẽ chẳng có ai thèm để tâm.
Bởi vì ông ta vốn không phải là nghèo thật, những người khác lại càng không phải là những kẻ tàn ác tội lỗi tày trời.
Thứ đã hại ông ta chính là lòng tham lam vô đáy của chính ông ta.
"Sanh Sanh à, bố còn một cuộc họp nữa, bố đi trước nhé, những việc còn lại giao cho con đó."
"Yên tâm đi lão cha."
Bố tôi dắt theo một đám người hùng hổ rời đi, những kẻ đang xem kịch vui cũng nhanh chóng rụt đầu lại.
Chỉ một thoáng chốc cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Lâm Tịnh nhìn thấy Trừ Nhiễm Nhiễm bị đưa đi, lúc này đang sợ hãi đến mức không thốt nên lời. Mấy kẻ hay lên mặt đứng trong góc cũng cúi gằm mặt không dám lên tiếng, thấy tôi nhìn bọn họ, bèn ngẩng đầu nịnh nọt nhìn tôi.
"Mấy người các cô, thu dọn một chút đi, tôi đã sắp xếp vị trí mới cho mấy người rồi."
Mấy người đưa mắt nhìn nhau.
"Các người không phải là biết cách lấy lòng người khác nhất sao, công việc ở bộ phận nghiên cứu và phát triển không thích hợp với các người đâu. Thu dọn một chút, mấy người các cô đi làm lễ tân đi, mấy người các cô đi làm chăm sóc khách hàng đi, sau này nếu như nhận được một đánh giá kém, tôi sẽ trừ một nửa tiền thưởng của mấy người. Về đi, ngày mai đến vị trí mới để báo danh nhé."
Tôi quay lưng bước thẳng vào văn phòng làm việc.
Một lúc sau, tôi lại thò đầu ra.
"Khoan đã, đừng đi vội, lại đây đem mấy đống rác mà chủ quản tiền nhiệm để lại vứt đi đã."
—Hoàn—