Khương Hề triệt để sụp đổ rồi.
Cô ta tức giận không một chỗ trút, nhưng không chỉ danh tiếng, sự trong sạch đều mất hết, còn bị cả dư luận chỉ trích.
Nói cô ta muốn gả cho Bùi Nam Sâm muốn điên rồi, vậy mà dùng loại thủ đoạn này.
Cướp còn là người đàn ông của chị gái.
Khương Hề tới tìm tôi.
Bố mẹ tôi cũng tới tìm tôi: “Con giúp em gái con đi.”
“Giúp thế nào? Video đều ở đó, bố mẹ, bố mẹ đừng quên người Khương Hề đắc tội chính là Bùi Nam Sâm.”
“Bố mẹ bây giờ bảo con xin tha, là muốn đắc tội anh ấy sao?”
Sau chuyện này, bố mẹ tôi cũng không bao giờ nhắc tới nữa, ngược lại là triệt để từ bỏ Khương Hề.
...
Nếu Khương Hề không có tâm địa độc ác, cô ta cũng sẽ không mất đi sự trong sạch.
Danh dự hủy rồi, sự nghiệp mất rồi, ngay cả công ty cũng không còn.
Lúc này bố mẹ mới nhớ tới điểm tốt của tôi.
“Nhược Nhược, con bây giờ có tiền đồ rồi, trong nhà cũng không có tiền gì nữa, bảo Bùi thiếu tài trợ chút.”
Bùi Nam Sâm hôm đó nghe thấy, trực tiếp cầm điện thoại một trận xả ra.
“Đừng có đến quấy rầy cuộc sống của tôi và Nhược Nhược nữa, nếu không đừng nói để các người phá sản, e rằng ngay cả chỗ này cũng không để cho các người ở tiếp được đâu!”
Bùi Nam Sâm giống như đang uy hiếp: “Tôi là nể mặt Nhược Nhược, đây là lần cảnh cáo cuối cùng.”
Bố mẹ tôi từ đó về sau cũng không đến quấy rầy nữa.
Dù sao người đàn ông giống như Bùi Nam Sâm, chọc tới thì xong đời rồi.
Cho nên đưa một khoản tiền, đoạn tuyệt qua lại.
Còn về Khương Hề, tôi thậm chí ngay cả hỏi cũng lười hỏi, chỉ là nghe ngóng được từ chỗ người khác cô ta đã bỏ đứa bé đi rồi.
Sau khi tôi và Nam Sâm đính hôn.
Anh ấy triệt để hóa thân thành cuồng ma sủng vợ, trên Weibo một màu đều là ghi chép cuộc sống thường ngày của tôi và anh ấy.
Cư dân mạng một bên kêu ngọt sâu răng, một bên ăn cẩu lương ăn đến say sưa ngon lành.
Lại qua một năm, tôi và anh ấy đi đến chốn định tình lúc đầu.
Tôi dựa vào vai anh ấy, trong lòng tràn đầy hạnh phúc.
“Nam Sâm, gặp được anh thật tốt.”
“Đồ ngốc, rõ ràng là anh gặp được em mới tốt.”
Tình yêu, là hai chiều lao về phía nhau.
—Hoàn—