Quay xong một cảnh, tôi ngồi một bên nhắm mắt nghỉ ngơi.
Đột nhiên nghe thấy gần đó ồn ào hẳn lên.
Còn chưa mở mắt, liền nghe thấy có người bàn tán: “Bùi thiếu đến rồi!”
“Bùi thiếu sao lại đến vậy?”
“Không thể nào, cậu còn không biết bộ phim này của chúng ta Bùi thiếu là một trong những nhà đầu tư à!”
“A! Vậy bộ phim này của chúng ta lúc phát sóng chắc chắn hot rồi.”
“Chắc chắn rồi, Bùi thiếu là ai chứ!”
“Chậc! Muốn không thì sao nói Bùi thiếu mắt nhìn độc đáo, đầu tư bộ nào hot bộ đó.”
“Ây, tôi nghe nói Bùi thiếu có bạn gái rồi.”
“Nói thừa, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết. Anh ấy không chỉ là đàn ông, còn là đại phú hào vừa đẹp trai vừa nhiều tiền, muốn bạn gái thế nào mà không có?”
“Cho nên, bạn gái anh ấy rốt cuộc là ai?”
“Nghe nói là nữ diễn viên.”
“Không phải là...”
“Khụ khụ khụ...”
Tôi nghe đến say sưa ngon lành thì người bên cạnh sắp ho cả phổi ra ngoài rồi.
Là Khương Hề.
Tôi cũng là hôm nay đến mới biết, cô ta ở trong bộ điện ảnh này còn nhận được vai nhỏ.
Về việc cô ta dùng thủ đoạn nào nhận được, tôi không hứng thú.
Từ khoảnh khắc nhìn thấy cô ta, tôi liền coi cô ta thành không khí rồi.
Đúng rồi, thấy tôi không để ý đến cô ta, cố ý tìm cảm giác tồn tại trước mặt tôi đây mà!
“Khương Nhược, chị biết tại sao Bùi thiếu hôm nay lại đến phim trường không?”
Câu này hỏi tôi coi như là hỏi đúng người rồi, không còn ai rõ ràng hơn tôi.
Tôi ngay cả mí mắt cũng chưa nâng một chút, lười biếng nói: “Rảnh rỗi sinh nông nổi thôi!”
Tối qua rõ ràng nói với anh ấy, hôm nay tôi phải quay phim.
Nhưng anh ấy thì hay rồi, cố ý trồng một quả dâu tây trên cổ tôi.
Sáng nay anh ấy ba ba muốn đưa tôi đến, bị tôi từ chối.
Tôi soi gương chỉnh lại trang phục diễn cổ cao, năm lần bảy lượt xác định sẽ không bị người ta nhìn thấy dấu hôn.
Khương Nhược ở một bên tự mình đắm chìm trong sự ưu việt: “Là vì tôi đấy!”
Tôi: “...”
Từng thấy người tự luyến, chưa thấy qua người không biết xấu hổ như vậy.
Khương Nhược thấy tôi thờ ơ, không kìm nén được hỏi: “Khương Nhược, chị rốt cuộc có phải người bình thường không?”
Không bình thường chẳng lẽ không phải là cô ta sao?
Thường ngôn nói: Thà tranh cao thấp với người tài, không luận ngắn dài với kẻ ngốc.
Tôi thở dài một hơi, nhìn bầu trời có chút âm u, nói: “Khương Hề à, sao cô lại không nghe khuyên thế? Nếu là không có tiền chỉnh não, tôi có thể tài trợ cô một phần.”
Mặt Khương Hề trong nháy mắt đỏ bừng, bị tôi chọc tức.
“Chị, chị mới là thiểu năng!”
“Thiểu năng, cô gọi gì?”
“Tôi gọi chị...”
Xung quanh một trận cười vang, Khương Hề lúc này mới ý thức được thừa nhận bản thân là thiểu năng.
Cô ta không chỗ trút giận, đành phải chĩa mũi nhọn về phía trợ lý.
“Mày mù à? Còn không giúp tao đi lấy ly đồ uống!”
Tiểu trợ lý bị cô ta quát đến ngẩn người lúc này mới chạy chậm đi lấy đồ uống.
Đồ uống là Nam Sâm đưa tới, là vị lựu tôi thích uống.
Anh ấy biết tôi không thích phô trương, cho nên mỗi lần đều lấy danh nghĩa tặng đồ uống cho đoàn làm phim thuận tiện đến thăm tôi.
Có điều, đồ uống hôm nay, là tạ lỗi đưa tới.
Hiện tại vẫn chưa lộ bụng đâu, Khương Hề liền một bộ dạng sắp không thể tự lo liệu được.
Tôi buồn cười hỏi: “Sao không thấy Bùi thiếu đích thân đưa tới cho cô uống?”
Khương Hề sửng sốt một chút, thẹn thùng nhìn thoáng qua Bùi Nam Sâm đang nói chuyện với đạo diễn ở cách đó không xa.
Trong ánh mắt mang theo si mê: “Chị hiểu cái gì? Bùi thiếu là muốn khiêm tốn, đợi thời gian đến, anh ấy tự nhiên sẽ công khai.”
Tôi không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Bùi Nam Sâm liên tục ngước mắt, nhìn về phía tôi bên này.
“Cô đều mang thai rồi, anh ta ngay cả dũng khí đứng ra thừa nhận cũng không có. Khương Hề, cô xác định mang thai là con của Bùi thiếu?”