Trần Xuyên hoảng hốt gọi tôi từ phía sau.
Rất nhanh tiếng gọi của anh ta đã bị tiếng gào khóc sụp đổ của Mễ Tuyết nhấn chìm.
Bọn họ lại đánh nhau rồi, tôi không quay đầu lại.
Xe của Thương Chi Lâm đã chờ sẵn bên ngoài bệnh viện.
Hệ thống sưởi trong xe được bật, tôi được cuộn tròn trong chiếc áo lông vũ dày cộp.
"Làm tốt lắm."
Tôi nói.
Sắc mặt Thương Chi Lâm có chút không tốt.
"Tiện tay thôi, nhà đầu tư đó vốn dĩ sắp nổ bong bóng rồi, tôi chỉ lợi dụng sự chênh lệch thông tin để tiễn Trần Xuyên lên đường thôi."
Thương Chi Lâm là bạn thân nhất của anh trai tôi, tôi lớn lên theo bước chân hai người họ từ thuở bé.
Lúc tôi kết hôn anh ấy có đến tham dự, thấy mặt anh ấy không thân thiện tôi gặng hỏi mới biết hóa ra là có chút ân oán với Trần Xuyên.
Cụ thể là ân oán gì anh trai tôi không nói.
Nên lần này muốn chỉnh Trần Xuyên, anh ấy tự nhiên trở thành đối tác hợp tác tốt nhất.
Xe dừng dưới lầu nhà mẹ tôi, Thương Chi Lâm tiện tay kéo chiếc mũ áo lông vũ của tôi xuống.
Sau đó nhấn ga phóng vút đi.
Tôi đưa đơn ly hôn cho Trần Xuyên.
Nhưng bố mẹ tôi lại tỏ ra do dự chần chừ.
Họ đứng trước mặt Trần Xuyên nói đỡ đủ đường cho anh ta.
Thế là Trần Xuyên cực kỳ biết điều hứa hẹn nhất định nhất định sẽ để tôi nhìn thấy quyết tâm đoạn tuyệt với Mễ Tuyết của anh ta.
Tôi không thèm đoán xem Trần Xuyên có mấy phần hối hận.
Tôi chưa bao giờ nghĩ con người có thể vì một phần tình cảm hư ảo mà vô tư cống hiến.
Ngay cả Trần Xuyên trước đây vì Mễ Tuyết mà cưới một ngân hàng tủy cũng không phải.
Có thể mục đích ban đầu của anh ta là vì Mễ Tuyết.
Nhưng phần nhiều hơn là vì bản thân anh ta.
Tất cả những gì anh ta làm đều là nỗ lực vì thứ tình cảm không có được.
Tuy nhiên khi anh ta thực sự gặp tôi, ngoài việc tủy của tôi đáp ứng yêu cầu của anh ta.
Những điều kiện khác cũng hoàn toàn phù hợp với ảo tưởng về hôn nhân của anh ta.
Ánh trăng sáng muốn cứu, hôn nhân vẫn muốn kết.
Vậy nên sự hiến dâng của anh ta từ trước tới nay chưa bao giờ là vô tư cả.
Khi lần hiến tặng thứ hai đụng chạm đến lợi ích thiết thân của anh ta, anh ta vẫn lựa chọn lợi ích của chính mình.
Còn hiện tại anh ta lựa chọn cầu xin tôi tha thứ, tự nhiên cũng không phải xuất phát từ tình cảm sâu đậm dành cho tôi.
Anh ta phá sản rồi.
Anh ta mất trắng, nhưng mạng lưới quan hệ của anh trai tôi có thể giúp anh ta đông sơn tái khởi.
Nên đem lên bàn cân so sánh, ánh trăng sáng đã rơi rụng thì cứ để cô ta mãi mãi rơi rụng đi thôi.
Trần Xuyên bắt đầu hành động của mình.
Trong những buổi tụ tập bạn bè, anh ta công khai tuyên bố bản thân và Mễ Tuyết không còn bất cứ quan hệ nào nữa.
Bạn bè trêu chọc anh ta, anh ta liền ác ý giải thích.
"Thịt kho tàu có thơm đến mấy, ăn nhiều cũng ngán."
Thế là mọi người lại hùa nhau, hỏi anh ta làm sao để được ăn thịt kho tàu.
Không rõ Trần Xuyên đã nói gì.
Tóm lại trong bệnh viện lan truyền những lời đồn đại phong phanh.
Nói Mễ Tuyết hình như điên rồi, chỉ cần có người nói có thể tìm được tủy phù hợp cho cô ta, thì cô ta sẽ ai đến cũng không từ chối.
Và Trần Xuyên lại lấy điều này làm công trạng.
Lần tiếp theo anh ta đến cầu xin, tôi đã ghi âm lại.
Sau đó không chút lưu tình đuổi anh ta ra ngoài.
Mễ Tuyết lại đến tìm tôi một lần nữa.
Khi cô ta quỳ trên mặt đất khóc lóc cầu xin tôi, tôi lạnh nhạt lấy đoạn ghi âm ra.
Giọng nói của Trần Xuyên vang lên rõ mồn một.
"Khuynh Khuynh, anh đã làm cho danh tiếng của Mễ Tuyết thối um lên rồi, anh nói với đám bạn học cũ là chỉ cần nói với cô ta rằng đã tìm được tủy, thì cô ta sẽ mặc cho các cậu nhào nặn."
"Trước đây anh không nhận ra, cô ta đúng là đồ ngu, bây giờ những kẻ từng thèm khát cô ta trong giới bạn học, đều đã đắc thủ cả rồi."
Mễ Tuyết hoàn toàn sụp đổ.
Cô ta như phát điên đập nát điện thoại của tôi, sau đó lảo đảo đứng dậy lao ra ngoài cửa.
Tin tức Trần Xuyên bị tai nạn giao thông truyền đến ngay trong đêm đó.
Do Mễ Tuyết lái xe tông.
Nếu không có gì bất ngờ, Trần Xuyên khó mà giữ được nửa thân dưới.
Và bệnh tình của Mễ Tuyết cuối cùng cũng tăng tốc.
Người nhà cô ta vài lần tìm đến tận cửa đều bị tôi từ chối.
Vốn dĩ cũng từng nghĩ như vậy có hơi quá đáng hay không.
Nhưng khi thám tử nói với tôi, cái ngày Mễ Tuyết kéo tôi đi phá thai cô ta đã thuê sẵn tài xế rồi, một khi tôi không đồng ý, khi ra khỏi cửa tôi sẽ gặp tai nạn mất đi đứa bé, thì tôi liền buông bỏ.
Tôi dâng một nén nhang trước cửa Phật.
Điều này không phải là tôi cố ý hại người đâu nha, là có người muốn hại tôi trước mà.
Trước cổng chùa, anh trai và Thương Chi Lâm đang tựa vào một bên đợi tôi.
"Chứng thiếu hụt cảm xúc của em gái cậu vẫn chưa chữa khỏi sao?"
Thương Chi Lâm hỏi.
"Cậu mới thiếu hụt cảm xúc, con bé chỉ là tình cảm nhạt nhẽo thôi."
"Nhưng mà từ lúc bảo con bé làm nhiều việc thiện, tham gia hoạt động công ích, giờ xem ra đã tốt hơn nhiều rồi."
Thương Chi Lâm nhướng mày mỉm cười.
"...... Vậy sao?"
Đương nhiên là vậy rồi!