Dựa theo những thông tin mà tôi để lộ khi trò chuyện cùng tình nguyện viên trong bệnh viện, Mễ Tuyết đã năm lần bảy lượt chuyển tiền cho Trần Xuyên, ba ngày một trận bồi ngủ.
Tin tức tôi mua được nói rằng gia cảnh Mễ Tuyết rất tốt, bạn bè cùng khóa trung học đa số đều là con nhà có điều kiện.
Còn Trần Xuyên là cậu học sinh nghèo khổ học từ vùng núi ra.
Mễ Tuyết ngoài việc nhờ anh ta làm bài tập hộ thì những lúc khác căn bản không thèm nhìn anh ta lấy một cái.
Mãi sau này khi Mễ Tuyết đổ bệnh thì họ mới giao du với nhau nhiều hơn.
Nghe nói anh ta từng vì muốn tìm nhóm máu hiếm này mà đã liên tục nhiều ngày đi canh ở các điểm hiến máu.
Vì tần suất hiến máu quá dày đặc mà anh ta còn từng phải vào bệnh viện.
Tôi nghĩ Trần Xuyên với những trải nghiệm này dường như đã bị ma xui quỷ khiến đả thông hai mạch Nhâm Đốc.
Dưới sự tấn công vừa dâng tiền vừa dâng mình của Mễ Tuyết, dần dần anh ta cũng cảm nhận được hương vị không đúng lắm.
Bản thân anh ta sau khi biến chất lại bắt đầu thấy thương hại cho chính mình hèn mọn của ngày xưa.
Thế là, chiếc khăn quàng trên cổ Mễ Tuyết suốt ngày cũng không thể tháo xuống được.
Vài ngày sau, khi tôi đến bệnh viện thêm một lần nữa, Mễ Tuyết đã phá lệ chủ động đi tìm tôi.
Cô ta dường như vừa mới nghĩ thông suốt, muốn tôi hiến tủy, cách hiệu quả nhất có lẽ là trực tiếp tìm tôi.
Cô ta không còn kiêu ngạo vô lễ, ánh mắt khẩn thiết đau thương.
"Rốt cuộc thì làm thế nào cô mới chịu hiến tủy cho tôi?"
Tôi thương xót nhìn cô ta.
"Tất nhiên là tôi muốn hiến cho cô rồi, nhưng mà dạo này chồng tôi không hiểu sao, có chút bất thường."
"Lúc đầu anh ấy đồng ý cho tôi hiến tủy, nhưng gần đây hình như anh ấy đổi ý rồi."
Tôi chằm chằm nhìn khuôn mặt trắng bệch của Mễ Tuyết, dịu giọng, tiếp tục nói.
"Anh ấy cảm thấy đứa con trong bụng tôi đã mang lại may mắn cho anh ấy, may mắn cụ thể là gì thì tôi không rõ, nhưng hôm qua tôi nghe anh ấy lẩm bẩm, nói cái gì mà con người thật là hèn hạ, kéo thì không đi, đánh cho thì lại lùi."
Đôi môi của Mễ Tuyết đang run rẩy.
Tôi quan tâm hỏi.
"Có phải cô thấy không khỏe không?"
"Dạo này tôi thấy sắc mặt cô không tốt lắm, cô cũng không biết tự thương yêu bản thân mình quá, người bệnh cần phải tĩnh dưỡng, người nhà cô không thể không biết chứ, sao lại để cô tiều tụy thế này?"
Viền mắt Mễ Tuyết có chút đỏ.
Tôi tiếp tục an ủi.
"Cô đừng lo, cho dù chồng tôi quyết định giữ đứa bé lại, thì cũng chỉ vài tháng nữa là con ra đời rồi, đến lúc đó tôi hiến tủy cho cô cũng không muộn mà."
"Có điều trong thời gian này cô phải tĩnh dưỡng cơ thể cho tốt, nếu cứ vất vả thế này thì chắc chắn là không được đâu."
Tôi nói xong liền cùng những tình nguyện viên khác rời đi.
Mễ Tuyết còng lưng ngồi xổm xuống, ôm chặt lấy đôi vai âm thầm rơi lệ.
Mễ Tuyết tìm Trần Xuyên làm ầm lên một trận.
Trong video, Mễ Tuyết cuối cùng cũng không kiểm soát được lại một lần nữa giơ tay đánh Trần Xuyên.
Lần này Trần Xuyên có chút tức giận, anh ta nắm chặt cổ tay Mễ Tuyết rồi hất mạnh cô ta sang một bên.
Nhưng sức sát thương của ánh trăng sáng vẫn còn đó.
Cuối cùng Trần Xuyên vẫn quay về chất vấn tôi.
Anh ta hỏi tôi có phải đã tiết lộ thông tin không muốn phá thai cho Mễ Tuyết biết hay không.
Tôi thản nhiên gật đầu.
Tôi nói: "Đúng vậy, sao anh biết?"
"Mễ Tuyết vừa vặn nằm viện ở nơi em làm tình nguyện viên, em nói chuyện với bạn bè chắc cô ta đã nghe thấy rồi."
"Hôm nay cô ta còn hỏi em rốt cuộc có định phá thai để hiến tủy cho cô ta hay không, em bảo mọi chuyện nghe theo lời chồng em."
"Kết quả vẻ mặt cô ta lúc đó trông có vẻ rất khinh thường."
Trần Xuyên nhướng mày nhìn tôi.
"Cô ta hình như càu nhàu một câu đồ nhà quê hay gì đó, em nghe không rõ."
"Nhưng mà trước đây hai người có quen biết nhau không, sao cô ta biết nhà anh ở vùng núi vậy?"
Trần Xuyên cau chặt mày lại.
Tôi vô tư an ủi.
"Haiz, anh đừng để trong lòng, cũng có thể là em nghe nhầm, mấy cô tiểu thư nhà giàu như bọn họ đa phần đều thế, coi thường người nhà quê."
"Lúc chúng em đi học cũng có người như vậy, khi chép bài thì cười mặt đón chào, quay lưng đi là chửi chó nhà quê ngay."
Sắc mặt Trần Xuyên ngày càng khó coi.
Không mảy may nhắc đến chuyện đứa con nữa.
Khách hàng gọi điện tới, lợi nhuận đầu tư rất khả quan, rất nhanh sẽ có thể quy đổi thành tiền mặt.
Trần Xuyên lại một lần nữa quỳ lạy trước quẻ thượng thượng trên bàn thờ Phật.