Trần Mỹ Mỹ hẹn anh trai đến một địa điểm giải trí quy mô lớn.
Trong phòng bao, tràn ngập những cô gái thân hình đẫy đà quyến rũ.
Người anh trai bao nhiêu năm không được va chạm với thế giới bên ngoài lập tức trở nên ngu muội ngẩn ngơ, nhào vào bầy mỹ nhân làm vua làm chúa.
Tôi và Hứa Nghiêu ngồi trước màn hình giám sát xem.
Anh ta một tay ôm một người đẹp, sờ soạng khắp nơi trên dưới, vuốt ve lung tung.
Hứa Nghiêu che mắt tôi lại: "Đừng nhìn lung tung."
Tôi nhếch môi cười, kéo tay anh ấy xuống: "Miễn dịch rồi, cái tên súc sinh này có bản tính gì em là người hiểu rõ nhất."
Tôi chống tay lên bàn, nhìn anh trai ngày càng hăng máu, cả người giống như chơi đến phát điên rồi.
Sau khi mồ hôi đầm đìa, lại ngửa cổ nốc mấy ngụm rượu lớn, túm lấy vài cô gái đổi chỗ đi về phía cửa sổ kính sát đất.
Tôi nhếch mép.
Sau đó.
Chính là một lượng lớn phóng viên ùn ùn kéo vào phòng bao, chụp lại toàn bộ khung cảnh đang diễn ra.
Tiếng tách tách vang lên không ngừng bên tai.
Những người đó làm sao ngờ được Hứa Minh lại kéo đến nhiều phóng viên như vậy, trong chốc lát hét lên thất thanh bỏ chạy.
Hứa Minh uống nhiều rồi, lảo đảo trốn tránh ánh đèn flash còn biết tìm quần để mặc.
"Đừng có mẹ nó chụp tao!"
"Mẹ kiếp!"
"Có nghe tao bảo đừng chụp không hả!"
"Đ* mẹ mày!"
Anh ta túm lấy một tên phóng viên rồi đập hắn ta vào tường, nhưng lại bị những người khác lập tức khống chế.
Một đám đông phóng viên lớn như vậy sao có thể sợ chứ?
Ống kính chĩa thẳng vào mặt anh ta: "Thiếu gia họ Hứa, xin hỏi người nhà họ Hứa đã mặc nhận hành vi này của anh rồi sao?"
"Thiếu gia họ Hứa, xin anh trả lời..."
Sự việc của nhà họ Hứa lập tức lan truyền nhanh chóng.
Thị trường chứng khoán lao dốc, tổn thất triền miên.
Bố mẹ tôi tức giận lôi đình.
Trần Mỹ Mỹ lấy tiền rồi bỏ trốn.
Hứa Minh cứ thế mà vào tù, trước khi vào đó, anh ta luôn ồn ào đòi tôi bảo bố mẹ tìm luật sư cứu anh ta ra: "Bố! Mẹ! Hai người cứu con với! Cứu con với! Con không muốn chịu khổ nữa! Hai người cứu con với!"
"Là có người vu oan cho con! Là có người vu oan cho con!"
"Con chịu khổ nửa đời người rồi! Hai người còn muốn tống con vào tù sao?!"
Bố mẹ tôi đang rầu rĩ chuyện cổ phiếu, căn bản không buồn quan tâm đến anh ta.
Chỉ có tôi.
Mỉm cười ngồi đối diện anh ta: "Anh trai."
"Đừng khóc nữa."
Anh trai ngừng tiếng chửi rủa, anh ta cách một tấm kính, vô cùng sốt ruột: "Em gái, em cứu anh với, anh cầu xin em đấy, hai chúng ta là anh em ruột mà!!"
Tôi cười nắc nẻ: "Đúng vậy."
"Chính vì là anh em ruột, nên mới phải tống anh vào đó đấy!"
Sắc mặt anh ta đột ngột biến đổi, những lời chửi rủa bẩn thỉu thốt ra khỏi miệng, mắng chửi câu sau còn bẩn thỉu hơn câu trước.
Cũng chỉ là vô năng cuồng nộ mà thôi.
Tôi lười nói chuyện, đứng dậy quay người bỏ đi.
Tôi và Hứa Nghiêu nhanh chóng kết thúc bốn năm đại học.
Học thành tài trở về, tôi được thừa kế phần lớn tài sản của nhà họ Hứa, anh ấy là một nghệ sĩ piano nổi tiếng gần xa.
Còn về bố mẹ tôi, cũng là hai kẻ thực dụng chỉ biết đến lợi ích.
Tôi và Hứa Nghiêu dọn ra ngoài định cư, rất ít khi qua lại với họ nữa.
Lúc đó Paris có tuyết rơi.
Hoa tuyết bung nở.
Tôi và Hứa Nghiêu dạo bước trên con đường nhỏ trong thành phố.
Từ sau khi Hứa Minh vào tù, tôi chưa từng gọi anh ấy là anh trai nữa.
Hôm đó rảnh rỗi đùa giỡn: "Anh trai, anh nói xem sau này em tìm bạn trai, phải tìm người như thế nào?"
Hứa Nghiêu nheo mắt lại, tung tung nắm tuyết trong tay: "Đừng gọi anh là anh trai, tính cả kiếp trước thì em còn lớn hơn anh mấy tuổi đấy."
Tôi xoay người bỏ chạy.
Tuyết trên mặt đất phát ra tiếng cọt kẹt, tôi ôm một cục tuyết lớn quay người lại muốn ném anh ấy.
Hứa Nghiêu đã sớm ném nắm tuyết trong tay đi, dựa lưng vào tường mỉm cười.
Ánh mặt trời rơi trên đuôi mắt anh ấy.
Chúng tôi nhìn nhau.
Đều cong môi mỉm cười.
Cuộc sống cứ như thế này.
Rất tốt.
—Hoàn—