Năm bốn tuổi, một đôi vợ chồng dẫn theo một đạo sĩ đến cô nhi viện.
Đạo sĩ nói tôi mang mệnh cẩm lý hiếm có khó tìm.
Nuôi bên người thì có thể tâm tưởng sự thành.
Cứ như vậy, tôi được bọn họ đưa về nhà.
Lúc làm hộ khẩu, mẹ nuôi Lâm Phương nghĩ cũng không thèm nghĩ đã đặt cho tôi cái tên là "Chiêu Đệ".
Cha nuôi Hoàng Hữu Tài thành kính cầu nguyện: "Con trai, nhất định phải chiêu về cho ba một đứa con trai."
Tôi sinh ra đã thông minh hiểu chuyện, biết đây là biểu hiện trọng nam khinh nữ của cha mẹ nuôi.
Nửa năm sau, mẹ nuôi kết hôn mười mấy năm không có động tĩnh gì bỗng mang thai.
Hai người vô cùng kích động, phá lệ gắp vào bát tôi một miếng thịt.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi về nhà họ, tôi được nếm thử mùi vị của thịt là như thế nào.
Tôi gượng gạo mỉm cười: "Cảm ơn mẹ."
Mẹ nuôi xoa xoa cái bụng còn chưa lộ rõ: "Chiêu Đệ, mẹ mang thai rồi không thể mệt nhọc, sau này việc nhà giao hết cho con đấy."
Ăn cơm xong, dưới ánh mắt giám sát của mẹ nuôi, tôi căng thẳng dọn dẹp bát đũa.
Sau đó kéo chiếc ghế gỗ nhỏ, đứng trước bồn rửa bát còn cao hơn cả tôi, động tác vụng về làm việc.
May là mẹ nuôi chỉ thỉnh thoảng mắng hai câu, không hề đánh tôi.
Bất tri bất giác, thời gian đã trôi qua bốn tháng.
Cha nuôi nhờ quan hệ đưa mẹ nuôi đến bệnh viện kiểm tra giới tính thai nhi.
Trước khi đi, hai người luôn miệng ra lệnh bắt tôi phải giặt sạch đống quần áo chất đống mấy ngày nay.
Tôi biết mình không có quyền từ chối, chỉ đành ngoan ngoãn gật đầu.
Nước mùa đông lạnh thấu xương, giặt xong quần áo của cả nhà, tôi vừa mệt vừa lạnh, không nhịn được mà ngủ gật trên sô pha.
Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên bên tai như sấm sét, dọa trái tim tôi cũng phải run rẩy theo.
Tôi mơ màng mở mắt, còn chưa kịp phản ứng lại chuyện gì, một cái tát đã giáng xuống mặt tôi, đau đến mức tôi phải hét lên một tiếng.
Một tràng chửi rủa của mẹ nuôi tuôn ra.
"Ngủ ngủ ngủ, cái đồ sao quả tạ nhà mày mà còn không biết xấu hổ lăn ra ngủ à!"
"Lúc trước tên đạo sĩ kia nói mày mang mệnh cẩm lý, nuôi bên cạnh thì có thể tâm tưởng sự thành."
"Thế mà tao cung phụng mày ăn ngon uống sướng, đứa trong bụng lại là một con nha đầu chết tiệt không đáng tiền!"
Cha nuôi không nói lời nào, cùng Lâm Phương đánh đập tôi một trận tàn nhẫn.
Chập tối, tôi bắt đầu sốt cao, lạnh đến mức không ngừng run lẩy bẩy.
Thêm việc bọn họ không cho ăn cơm, tôi khó chịu đến mức bật khóc.
Mẹ nuôi chê tôi xui xẻo, trực tiếp ném tôi ra ngoài cửa.
Tôi lảo đảo bước ra ngoài, đói đến mức phải đi bới thùng rác.
Đáng tiếc còn chưa bới được đồ ăn, tôi đã tối sầm mặt mũi, ngất lịm đi.
Không biết đã qua bao lâu, tôi mở bừng mắt.
Quay đầu lại, viện trưởng cô nhi viện và người dì kia lọt vào tầm mắt.
Từ miệng bọn họ, tôi biết được cách đây không lâu có một chú cảnh sát ở đây.
Chú ấy nhìn thấy những vết thương xanh tím trên người tôi, bèn đi tìm Lâm Phương để điều tra.
Viện trưởng đầy vẻ áy náy: "Ban đầu con không muốn đi cùng bọn họ, cô còn tưởng là tính trẻ con, xin lỗi con."
Tôi chống tay ngồi dậy, lắc đầu nói: "Đây không phải là lỗi của cô."
Nói thật, tôi chưa từng trách cô ấy.
Suy cho cùng gia cảnh của Hoàng Hữu Tài và Lâm Phương quả thực không tồi, cô ấy cũng vì nghĩ cho tôi.
Viện trưởng xoa đầu tôi: "Đợi con khỏe lại thì về cô nhi viện nhé."
Tôi vừa định gật đầu, người dì kia đột nhiên chớp chớp mắt với tôi: "Cô bé, cô và chồng luôn muốn có một đứa con gái, con có muốn cân nhắc một chút, để cô làm người mẹ mới của con không?"
Tôi rất thích khí chất tỏa ra trên người dì ấy, nên đã đồng ý.
Còn bên Lâm Phương, lúc đầu bà ta không bằng lòng hủy bỏ thỏa thuận nhận nuôi.
Nhưng những vết thương trên người tôi là bằng chứng xác thực cho việc bà ta ngược đãi trẻ em, bà ta đành phải gật đầu thỏa hiệp.
Dì ấy đặt cho tôi một cái tên mới.
Sầm Nhạc Nhạc, hy vọng cả đời này tôi đều có thể sống vui vẻ sung sướng.
Tôi rất thích, ngọt ngào mỉm cười: "Cảm ơn mẹ~"
Có điều, trước khi gặp gỡ các thành viên khác trong gia đình, tôi vẫn có chút lo lắng đối với gia đình mới.
Sự thật chứng minh, sự lo lắng của tôi hoàn toàn dư thừa.
Tình huống nhà họ Sầm và việc ba đời đơn truyền của nhà họ Lâm hoàn toàn khác nhau.
Đến đời ba tôi có tới bốn người con trai.
Đến lượt ba tôi, lại đụng ngay chính sách kế hoạch hóa gia đình.
Hai vợ chồng chỉ sinh một thai, nhưng cũng là hai cậu con trai sinh đôi.
Thế nên đối với một bé gái mới đến như tôi, không chỉ chẳng ai bài xích mà còn đặc biệt yêu thích.
Đồ ăn ngon đồ chơi hay, các anh đều nhường tôi chọn trước.
Ba mẹ còn đưa tôi đến trung tâm thương mại mới mở, chuẩn bị mua vài bộ quần áo mới.
Đáng tiếc vừa đến cửa trung tâm thương mại, đã đụng mặt cha mẹ nuôi cũ của tôi —— Hoàng Hữu Tài và Lâm Phương.
Lâm Phương còn vác bụng bầu cản đường.