Vị trí ghế phụ bên cạnh liền quay đầu lại.
Khuôn mặt khắc bạc đanh đá của Lâm Phương thu trọn vào tầm mắt tôi.
Tôi nuốt ực ngụm nước bọt, cố kìm nén sự hoảng loạn dâng trào trong thâm tâm: "Hai người định làm cái gì? Bắt cóc là phạm pháp đấy!"
Hoàng Hữu Tài cười cợt nhả không hề để bụng: "Phạm pháp thì phạm pháp, đợi tao ra nước ngoài rồi, luật pháp ở đây có quản nổi tao đâu."
Tôi hít một hơi thật sâu, tiếp tục dò hỏi thêm thông tin: "Hai người xin được visa rồi cơ à, tôi đây còn chưa có đâu."
Hoàng Hữu Tài nói: "Visa cái con khỉ gì, tao liên hệ thỏa hiệp dọn xong xuôi với đầu nậu vượt biên rồi, tới chập tối đêm nay một đường bay là lọt êm đi luôn."
Cái này không phải gọi là vượt biên chui thì là cái gì đây trời!!!
Nghĩ tới cảnh biết bao mạng người vượt biên táng xác đâm tiêu rụng rớt, tôi kinh hoàng phốt điếng luôn.
Hoàng Hữu Tài vẫn cứ lải nhải nhả chữ thốt lên tràng kế hoạch trọn bộ dơ bẩn gã định làm.
Nào là hốt tôi tống táng văng ra biên giới trốn chạy, ôm ấp hoài bão năng lực sứt mẻ với vận may thần khí của tôi.
Kêu là không quá đôi năm, ông ta chắc chắn sẽ gầy dựng cơ ngơi làm mưa làm gió vút bay trở lại!
Chừng đó sắm xe sang biệt thự vung tiền thả thính tôi, tuyệt đối chiều chuộng sướng gấp vạn vạn lần ba mẹ tôi.
Ai mà rảnh vác óc nhét mấy đống ảo mộng nhảm đó chứ, tâm thần tôi quay cuồng tính kế tháo tẩu vút biến thoát chạy thế nào cơ!
Lâm Phương như ma nhập thấu rọi tâm can tăm tối của tôi, lướt ngang đe dọa thòng cổ luôn chót: "Cái thân mày thì bớt nhúc nhích táy máy đi cho tao, nằm yên đi!"
Hoàng Hữu Tài hất đầu lụi gật ủng hộ: "Phải đó, chả phải do mày rượu mời chẳng chịu uống thích ôm cái đắng mồi sầu đè nén đó sao, không thì bọn tao làm cái trò nguy kịch tàn bạo gì cho lụy kiếp đày dọa chứ!"
Tôi điên tiết bật cười trào phúng lạnh não luôn, đổ lỗi cho người ta sai trọn kiếp chắc?
Đang mải hoang tưởng bay lơ lửng tận trên mây tít tắp mơ mộng vươn tầm thế giới tương lai, con xe xịt khói tự kỉ nằm chình ình ỳ ạch cắm mặt giữa cầu vượt.
Hoàng Hữu Tài soát một lèo, phát giác xe rớt động cơ nổ bánh tắt nghẽn dẹo rồi, giận thét chửi rủa dâm tục cả lố tiếng khốn nạn!
Lão rống sức lôi tuột giật giật kéo văng tôi ra khỏi xe, chĩa sát mũi dao nhọn hoắt lạnh lùng dí vô thắt lưng tôi.
Lâm Phương cũng nhạy vía biết bóp mặt bịt mắt bưng chèn án ngữ thị phi ném lấp cái nhìn của đoàn người lướt qua xẹt dọc.
Bất lực xui xẻo, chúng chưa kịp chạy lấy người xách dép bay mất dạng văng lủi, bầy cảnh sát hùng hậu lẫn ba mẹ tôi đã lao phanh truy sát dí vọt chặn đầu bắt giam luôn dính cứng cựa.
Lâm Phương hú hồn vỡ gan thét ré kêu oai oái khóc lóc gào xé họng, ngã nhão rục ruột liệt cẳng quỳ sụp héo mòn bẹp dí sát nền đường.
Hoàng Hữu Tài chớp mắt quáng quàng khóc ré ném mũi dao xoay kề cứa sát mặt cổ họng tôi, rống cắn điên gào thét: "Sắm sửa cho tao ngay một chiếc xe với năm trăm vạn tiền mặt đây, không tao xọc phát cho nó về chầu trời ngay!"
Cảnh sát thận trọng nhích chân chậm rãi áp tới, kiên trì đè nén hòa hoãn khuyên can: "Được được được, chỉ cần anh không làm hại con tin thì gì cũng bàn bạc được."
Hoàng Hữu Tài phát hiện ra động tĩnh, điên cuồng gào thét: "Đừng có qua đây!"
Vì tâm trạng đang ở mức kích động tột độ, gã bất giác tăng thêm lực tay.
Lưỡi dao cứa rách làn da mỏng manh của tôi, đau đến mức khiến tôi bật ra một tiếng rên rỉ nhỏ.
Mẹ tôi cuống quýt, nước mắt tuôn rơi như mưa: "Hoàng Hữu Tài, ông mau thả Nhạc Nhạc ra, tôi làm con tin cho ông!"
Hoàng Hữu Tài cười lạnh, giọng nói buốt giá chẳng mang theo chút hơi ấm: "Ở đây kẻ đáng giá nhất là nó, mày tưởng tao ngu chắc!"
Để xoa dịu cảm xúc của gã, ba tôi lập tức sai trợ lý đi đến ngân hàng gần nhất rút tiền.
Xét thấy khoản tiền mặt lớn như vậy thường phải đặt trước và có thể bị từ chối, một cảnh sát đã đi cùng với trợ lý.
Có sự hộ tống đó, năm trăm vạn tiền mặt chẳng mấy chốc đã được gom đủ mang về.
Hoàng Hữu Tài không tự mình ra lấy: "Bỏ hết tiền vào chiếc xe đã chuẩn bị cho tao đi, đừng hòng giở trò!"
Chờ đến khi vạn sự đã chuẩn bị xong xuôi, gã lại ra lệnh: "Ném chìa khóa xe qua đây!"
Ba tôi nhất mực làm theo: "Ông đừng làm hại Nhạc Nhạc, ông muốn cái gì tôi cũng cho ông!"
Hoàng Hữu Tài chẳng thèm đoái hoài, lôi tôi đến trước mặt Lâm Phương, đá bà ta một cái: "Mày đi lái xe đi."
Lâm Phương đâu có to gan như Hoàng Hữu Tài, hơn nữa trong tay cũng chẳng giữ con tin nào, bà ta sợ mất mật nhỡ đâu bị cảnh sát cho một kẹo vào đầu, bèn trở mặt ngay phút chót: "Tôi không đi!"
Hoàng Hữu Tài trợn trừng hai mắt thịnh nộ: "Bây giờ không phải lúc để mày làm nũng đâu, đi mau!"
Nhân lúc gã và Lâm Phương đang cãi nhau mà mất cảnh giác, cảnh sát chớp lấy thời cơ, một cước đá văng con dao đang kề trên cổ tôi.
Hoàng Hữu Tài còn chưa kịp định hình đã bị cảnh sát đè nghiến xuống đất, còng tay lại.
Lâm Phương cũng bị cảnh sát áp giải lên xe luôn.
Còn tôi sau khi được cứu, do thần kinh căng thẳng quá lâu nên hai chân nhũn ra như sợi bún, đứng cũng đứng không vững.
Mẹ khóc lóc ôm chầm lấy tôi vào lòng: "May mà con không sao, nếu không thì mẹ sống sao nổi hả con."
Ba vỗ vỗ vai mẹ: "Đến bệnh viện trước đã, cổ Nhạc Nhạc bị thương rồi kìa."