Ba mẹ tôi chẳng thèm bận tâm.
Dẫu sao đây cũng không phải là lần đầu Hoàng Hữu Tài buông lời độc địa.
Lên xe buýt, tôi nhận ra mẹ cứ ngoái đầu nhìn mãi về khu nhà cũ kia, trong lòng bất giác dâng lên nỗi lo âu.
Trực giác chưa từng sai lệch mách bảo tôi rằng, cái gọi là tin tức nội bộ của Hoàng Hữu Tài chẳng giống đồ thật chút nào.
Thế nhưng, mẹ tôi lại động tâm với khu nhà đó mất rồi.
Ba tôi lại là một tên cuồng vợ đúng nghĩa.
Nếu mẹ kiên quyết đòi mua, ba chắc chắn chẳng thể ngăn cản.
Tôi không muốn trơ mắt nhìn số tiền ba mẹ vất vả chắt bóp bao lâu nay đổ sông đổ bể, nên vừa về nhà đã ôm chặt lấy đùi mẹ nài nỉ: "Mẹ ơi, con không thích khu nhà cũ đó đâu, mình đừng mua được không mẹ?"
Hai anh cũng hùa theo: "Bọn con cũng không thích ạ."
Mẹ chỉ nghĩ bọn tôi mang tâm lý trẻ con, không thích những món đồ cũ kỹ tồi tàn, bèn kiên nhẫn giải thích: "Khu nhà cũ đó chỉ dùng để đầu tư thôi, đợi lấy được tiền đền bù giải tỏa, mình sẽ mua một căn nhà mới vừa to vừa đẹp nhé!"
Tôi kiên định lắc đầu: "Không muốn, chỗ đó không tốt đâu."
Thấy tôi phản kháng dữ dội, mẹ đành nhượng bộ: "Chuyện này để nói sau nhé, mẹ với ba đi nấu cơm đây."
Kể từ đó, tôi luôn âm thầm để ý động tĩnh của ba mẹ.
Số lần thở dài của mẹ ngày càng nhiều.
Trong lòng tôi dấy lên một nỗi nghi hoặc, thế này là sao?
Ban đêm, tôi nằm trên giường bất động, làm ra vẻ như đã chìm sâu vào giấc mộng.
Mẹ bước đến thăm dò, xác nhận tôi đã ngủ say mới nói: "Thật không biết Hoàng Hữu Tài đã chuốc thuốc lú gì cho mấy người chủ nhà kia, mà mình trả giá cao hơn bọn họ cũng không chịu bán."
Ba tôi hạ thấp giọng: "Cơ hội này không có duyên với chúng ta thì đành bỏ qua vậy."
Mẹ hung hăng càu nhàu một trận.
Nhưng dưới sự an ủi của ba, tâm trạng mẹ cũng dần bình tĩnh lại.
Biết được ngọn nguồn câu chuyện, tảng đá đè nặng trong lòng tôi rốt cuộc cũng được dời đi.
Ngàn vạn lần không ngờ tới, tôi đã mừng rỡ quá sớm.
Sáng cái ngày có thông báo phá dỡ, Hoàng Hữu Tài và Lâm Phương mò đến nhà tôi, còn dẫn theo vài người đồng nghiệp của ba mẹ.
Mẹ tôi trưng ra vẻ mặt chẳng hề hoan nghênh nói: "Mấy người tới đây làm gì?"
Lâm Phương khẽ hừ một tiếng, trong giọng nói đầy sự mỉa mai ác ý: "Muốn mua nhà cũ không?"
Vốn dĩ mẹ đã thông suốt chuyện này, nhưng khi Lâm Phương nhắc tới, mẹ vẫn không tránh khỏi sự xao động.
Tôi chú ý tới điều đó, vội vã chạy lại nắm lấy tay mẹ.
Mẹ trao cho tôi một ánh mắt an ủi, sắc mặt điềm tĩnh thốt ra hai chữ: "Điều kiện."
Lâm Phương chẳng vòng vo, trực tiếp chỉ tay vào tôi: "Giao đồ sao quả tạ này cho chúng tao."
Quả thực không dám giấu, cảnh tượng bị Lâm Phương và Hoàng Hữu Tài đánh đập tàn nhẫn vẫn còn hiển hiện rành rành trước mắt.
Nghĩ lại dáng vẻ hiện tại của bọn họ còn méo mó vặn vẹo hơn lúc trước, tôi không nhịn được mà rùng mình một cái.
Mẹ ôm tôi vào lòng an ủi: "Mẹ sẽ không giao con ra đâu, yên tâm nhé."
Lâm Phương cười lạnh, ánh mắt buông xuống trên người chúng tôi ngập tràn vẻ giễu cợt: "Có cơ hội phát tài mà còn không chịu nắm lấy, đúng là tình thâm mẹ con cơ đấy!"
Mẹ tôi cũng chẳng phải dạng vừa, vừa mở miệng đã dẫm ngay vào chỗ đau của Lâm Phương: "Cái loại người không có con cái như bà dĩ nhiên là không hiểu nổi rồi."
Lâm Phương nghe vậy tức đến mức tròng mắt sắp rớt cả ra ngoài.
Nhưng bà ta đã bị mẹ đánh cho thành bóng ma tâm lý, không dám ra tay, chỉ đành dùng ánh mắt ra hiệu Hoàng Hữu Tài xuất mã.
Hoàng Hữu Tài nhếch mép, âm thanh toát ra sự u ám rùng rợn như trong phim kinh dị: "Thế này đi, chỉ cần các người để con sao chổi này tới dập đầu ba cái trước mộ con trai tôi, rồi kết minh hôn với nó, tôi sẽ không tính toán những ân oán trước kia nữa."
Ba tôi không chút do dự từ chối: "Không đời nào!"
Mấy người đồng nghiệp nhao nhao lên tiếng khuyên nhủ.
"Kết minh hôn chỉ là làm cái nghi thức thôi mà, có phải bắt con bé đi chết đâu, anh chị việc gì phải thế?"
"Đúng thế, giờ anh chị không kiếm thêm chút tiền, sau này lấy tiền đâu cho hai cậu con trai cưới vợ?"
"Đừng vì một con nha đầu không đáng tiền mà hồ đồ nha."
Lâm Phương thừa dịp đâm thọc: "Mấy người cứ bênh vực nó đi, cẩn thận có ngày bị nó hại cho nhà tan cửa nát đấy!"
Sắc mặt ba mẹ và hai anh đều đỏ bừng vì tức giận.
Bọn họ thi nhau cầm lấy công cụ, tính đuổi cổ đám người này ra ngoài.
Đang định ra tay, bên ngoài đột nhiên có một người đàn ông trung niên chạy ùa vào, trong miệng còn hô lớn: "Không hay rồi, có chuyện lớn không hay rồi!"