Theo sơ đồ quy hoạch thành phố được công bố chính thức.
Hai năm nữa, phía Đông thành phố chuẩn bị xây dựng một khu trung tâm thương mại lớn.
Vô số công ty xây dựng đều dán mắt vào mảnh đất xung quanh đó, trong đó có cả ba tôi.
Phiền nỗi là, miếng đất kia là sở hữu tư nhân, hoàn toàn chẳng có dự tính đấu thầu công khai.
Nếu ba tôi muốn kiếm được chút lợi lộc, bắt buộc phải nghĩ cách kết nối cho bằng được với vị chủ tịch phía sau hậu trường.
Trả giá nặng tay nhờ vả mấy mối quan hệ, cuối cùng ba tôi cũng đánh hơi được chút tin tức.
Ông chủ lớn hôm nay sẽ dẫn người tới xem miếng đất.
Ba tôi quyết tâm tới đó canh chừng.
Trước khi ra ngoài, trái tim tôi bỗng hoảng loạn vô cớ.
Vì thế tôi ôm chặt cánh tay ba làm nũng: "Ba ơi, con cũng muốn đi~"
Ba tôi còn chưa kịp mở miệng, mẹ đã nhanh chóng tiếp ứng cho tôi: "Ở nhà con bé cũng chẳng làm gì, ba cho nó theo đi."
Còn về phần hai ông anh đang bận chuẩn bị cho kỳ thi đại học, bèn ở nhà tiếp tục học tập.
Vừa tới nơi, dự cảm hoang mang trong lòng tôi bỗng trở nên mãnh liệt.
Căn cứ vào kinh nghiệm ngày trước, mảnh đất chỗ này không thể ôm vào tay rồi.
Đúng lúc tôi định bảo ba đừng canh chừng nữa, ông chủ lớn lại bất thình lình xuất hiện, phía sau ông ta còn có Hoàng Hữu Tài và Lâm Phương.
Nhìn thấy chúng tôi, hai người họ phóng đến một ánh mắt vô cùng đắc ý dương dương.
Tựa như là một lời cảnh cáo thầm lặng.
Mảnh đất này đã sớm nằm trong túi của bọn họ rồi.
Đáy lòng tôi không chút gợn sóng, thậm chí còn hận không thể đẩy họ lập tức nhảy xuống cái hố lửa ấy.
Nhưng ba tôi thì lại vô cùng khao khát mảnh đất này, bất chấp mọi rủi ro mà lao đến, vừa đưa danh thiếp vừa tự giới thiệu, tôi có dùng hết sức lực lôi kéo cản ngăn cũng chẳng làm được.
Ông chủ lớn từ chối khéo ba tôi: "Xin lỗi anh, tôi đã quyết định sẽ bán mảnh đất này cho Hoàng tổng đây rồi."
Ba tôi thất hồn lạc phách thu lại danh thiếp, cười gượng một tiếng vớt vát lại một câu: "Sau này có cơ hội mong sẽ được hợp tác cùng anh."
Lần này Hoàng Hữu Tài cùng Lâm Phương triệt để vểnh râu rồi.
Hai vợ chồng cao ngạo ngẩng cao đầu, ánh mắt ném lên người chúng tôi chẳng buồn che giấu sự khinh miệt.
Lâm Phương lại càng nhếch miệng cười nhạt chửi khẽ bằng khẩu hình miệng: "Đồ sao quả tạ đúng là sao quả tạ!"
Ba mẹ tôi tức lắm, nhưng lại không tiện xuống tay trước mặt ông chủ lớn.
Không khí nhất thời trở nên đông cứng.
Cho đến lúc có một chiếc xe hơi đen từ tốn dừng lại.
Sau khi xe đỗ, một bà lão từ trong bước xuống.
Sắc mặt Lâm Phương đột ngột thay đổi.
Tôi và mẹ tôi liền nhướng mày.
Ông chủ lớn hơi khom người bước lên, cung kính nghênh đón: "Mẹ, sao mẹ lại đến đây?"
Bà lão chống chiếc nạng xuống đất, uy nghiêm nói: "Đây là của hồi môn của mẹ, trước khi bán mẹ muốn tới xem một chút."
Ông chủ lớn gật gật đầu, đưa ánh mắt ra hiệu cho Hoàng Hữu Tài và Lâm Phương tới tự giới thiệu.
Hoàng Hữu Tài chẳng hay biết chuyện đã xảy ra vào ngày hôm ấy, lòng chẳng mảy may áp lực.
Đến lượt Lâm Phương, bà ta nặn ra nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Vừa định lên tiếng, bà lão liền ra sức đập mạnh cây trượng xuống đất, sắc mặt lập tức u ám ngắt lời: "Không được bán mảnh đất này cho bọn họ!"
Ông chủ lớn có chút ngỡ ngàng: "Tại sao ạ?"
Bà lão cười lạnh: "Cái lưng già này của mẹ là bị người phụ nữ đó va ngã đấy, bà ta còn chửi mẹ là đồ già chết dẫm, muốn động thủ đánh mẹ nữa!"
Cuối cùng, bà lão chỉ chỉ vào tôi và mẹ, nói tiếp: "Nếu không nhờ có đôi mẹ con tốt bụng này ra tay ngăn cản, còn đưa mẹ tới bệnh viện, mẹ chẳng biết mình còn phải chịu bao nhiêu khổ sở nữa."
Nắm rõ nguyên do, ánh mắt ông chủ lớn nhìn Hoàng Hữu Tài lập tức lạnh tanh: "Các người đúng là giỏi lắm."
Hoàng Hữu Tài đờ đẫn, vung tay tát thẳng vào mặt Lâm Phương một cái, khuôn mặt đen sầm gầm lên: "Mau xin lỗi bà lão đi!"
Có điều bà ta còn chưa kịp thốt lời, đã bị bà lão khoát tay ngăn lại: "Đừng, cái thân già chết dẫm này tôi không kham nổi."
Hoàng Hữu Tài hoàn toàn hoảng loạn, nhưng chẳng ai thèm để ý ông ta.
Bà lão biết ba tôi cũng có ý mua đất, chẳng những lập tức đồng ý mà còn bảo con trai giảm giá.
Trông thấy ba mừng đến phát run, tôi vội vã nắm chặt lấy ba, cười ngây ngốc: "Ông chủ cứ bán cho Hoàng tổng bọn họ đi ạ."
Tất cả mọi người đều khiếp đảm, tôi tiếp tục đào hố: "Nhất định phải bán đắt vào nhé."
Nhận thấy tôi thật sự không muốn, bà lão cũng không miễn cưỡng: "Nhà tôi còn vô khối mấy mảnh đất khác, mọi người có thể xem xem có ưng hay không."
Tôi cũng chẳng khách sáo gì, lập tức đáp lại.
Về phần mảnh đất kia, lại do Hoàng Hữu Tài và anh rể hai ném ra khoản tiền lớn thu gọn trong lòng bàn tay.
Ba mẹ nhớ tới sự việc tháo dỡ khu nhà cũ khi trước, cũng chẳng quở trách tôi tự tiện đưa ra ý kiến.
Trôi qua một đoạn thời gian, ba mẹ đột nhiên hứng khởi chạy đến trước mặt tôi: "Nhạc Nhạc, con đúng là thần thánh phương nào giáng thế!"