Lời này vừa nói ra, cả hội trường đều im lặng.
Ánh mắt Đinh Trạch quét qua cả nhà chúng tôi, hắn trước đó chưa từng gặp mặt người đứng đầu tập đoàn tổng công ty Kiều thị.
Chỉ nghe nói người nắm quyền đã đổi thành phụ nữ.
Cho nên hắn còn cố ý mang theo túi xách quần áo hàng hiệu mẫu mới nhất, cùng với trang sức đắt tiền mua được từ buổi đấu giá đến cầu hòa.
Mẹ Đinh Trạch và chị gái hắn đi theo đến cũng muốn hòa hoãn quan hệ giữa các công ty, nhìn thấy tôi xuất hiện lúc này mới quên mất chính sự.
Lời nói của bố không khiến mấy người bọn họ thu liễm.
Ngược lại, người nhà họ Đinh càng thêm ngông cuồng.
Chị gái hắn cười ngặt nghẽo, suýt chút nữa không thẳng nổi lưng.
"Kiều Minh Nghiên, mày không nhầm đấy chứ?
Cặp kè với lão già giàu có còn thật sự tưởng mình gà rừng biến thành phượng hoàng, có thể một bước lên trời sao?"
"Đừng tưởng rằng tao không biết, người quản lý hiện tại của tập đoàn Kiều thị là nữ.
Mày còn muốn lấy lời của cái lão già chết tiệt này lừa gạt tao, thật sự tưởng tao là kẻ ngốc à?"
"Có thời gian ở đây nói lời ngon tiếng ngọt, chi bằng nghĩ cho kỹ đi.
Cái đồ vô dụng không sinh được con, lại mất việc như mày thì kiếm tiền cho bữa cơm tiếp theo thế nào đi."
Khí thế của mẹ Đinh Trạch càng hăng hơn, đắc ý mở miệng.
"Kiều Minh Nghiên, nể tình trước đây mày từng hầu hạ con trai tao.
Chỉ cần mày chịu dẫn em gái mày đến nhà tao, tao miễn cưỡng giúp mày xin xỏ một câu, cho mày đến công ty con trai tao làm lao công."
"Còn về căn nhà mà mày với em mày được bao nuôi đổi lấy này," bà ta nhìn quanh bốn phía, "Tao thấy cứ trực tiếp nhường cho con gái tao ở là tốt nhất."
Mấy người được đằng chân lân đằng đầu, thậm chí còn muốn ra tay lột đồ hiệu trên người tôi.
Bố liếc mắt một cái, vệ sĩ liền bao vây toàn bộ bọn họ lại.
Đinh Trạch lạnh lùng nói.
"Các người dám động vào tôi thử xem, tôi chính là đối tác hợp tác của tập đoàn Kiều thị đấy.
Nhà họ Kiều giàu nhất kinh thành các người chắc biết chứ? Biết điều thì mau cút ngay cho tôi."
Hắn ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt của bố.
"Còn về cái lão già khọm như ông, không muốn chết thì mau ngoan ngoãn cút xéo cho tôi, nếu không đừng trách tôi không nể mặt.
Công ty trong tay ông đáng giá mấy đồng, dám giành phụ nữ với tôi?"
Hắn nghiến răng nói xong, lộ ra vẻ hung dữ.
Bố tay trắng dựng nghiệp, đã quen nhìn thấy sóng to gió lớn.
Nhìn thấy thái độ kiêu ngạo như vậy của hắn, lao lên đấm thẳng một quyền vào mặt hắn.
Đinh Trạch máu mũi chảy ròng ròng, đầu váng mắt hoa, suýt chút nữa ngã nhào xuống đất.
Mẹ Đinh Trạch và chị gái hắn mỗi người đỡ một cánh tay của hắn, đồng thanh hét lên.
"Cái lão già chết tiệt này chán sống rồi à, ông biết ông đánh là ai không hả?"
"Nó chính là tổng giám đốc tập đoàn Đinh thị đấy!"
Tôi cười lạnh một tiếng:
"Tôi chính là chủ tịch tập đoàn Kiều thị trong miệng các người đây."
Đinh Trạch ôm mũi, đột nhiên trừng lớn hai mắt.
Tôi nhàn nhã nhìn biểu cảm biến hóa khôn lường trên mặt hắn, cười khẽ.
"Đinh Trạch, anh xác định là muốn ngông cuồng trước mặt tôi?"