Tưởng Thừa giống như vừa bị ai đó tung một cú đấm thật mạnh vào mặt.
Thân hình cao lớn.
Khẽ lảo đảo.
Sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Ngay cả đôi môi.
Cũng run lên không kiểm soát.
Anh chết lặng nhìn tệp ghi âm trên màn hình điện thoại của Hứa Chiêu Ý.
Trong mắt.
Đầy vẻ không thể tin nổi.
Đầy sợ hãi.
Cũng đầy cảm giác như bị lột sạch mọi lớp ngụy trang.
Phơi bày trước bàn dân thiên hạ.
“Không…”
“Không thể nào…”
Anh lẩm bẩm.
Giọng nói khàn đặc.
“Em…”
“Sao em có thể…”
“Em…”
“Em thắc mắc…”
“Làm sao em biết?”
“Làm sao em có được đoạn ghi âm?”
Hứa Chiêu Ý bình thản nói thay phần còn lại của anh.
Cô cất điện thoại đi.
Ung dung cầm khăn ăn.
Lau nhẹ đầu ngón tay.
Dù trên đó.
Vốn chẳng hề dính lấy một giọt rượu.
“Tưởng Thừa.”
“Anh nghĩ tôi là gì?”
“Một con chim hoàng yến bị anh nhốt trong lồng?”
“Chỉ biết chờ anh ban phát?”
“Hay…”
“Một kẻ không có đầu óc?”
Cô đứng dậy.
Chiều cao của cô không bằng anh.
Nhưng khí thế.
Đã hoàn toàn nghiền nát anh.
“Kể từ ngày Khương Lâm nói với tôi chuyện anh đính hôn.”
“Tôi vẫn luôn nghĩ.”
“Rốt cuộc.”
“Tám năm qua.”
“Tôi đã sống như một trò cười lớn đến mức nào.”
Giọng Hứa Chiêu Ý không lớn.
Nhưng lạnh như dao được tôi trong băng giá.
Từng câu.
Đều cứa thẳng vào thần kinh của Tưởng Thừa.
“Trong suy nghĩ của anh.”
“‘Sắp xếp ổn thỏa’…”
“Chỉ là ném cho tôi một khoản tiền.”
“Rồi quét tôi ra khỏi cuộc đời anh.”
“Như quét một đống rác.”
“Sau đó.”
“Tiếp tục cuộc liên hôn hào môn.”
“Tiếp tục hưởng trọn cả danh lẫn lợi.”
“Tưởng Thừa.”
“Anh thật sự…”
“Quá xem trọng bản thân.”
“Đồng thời.”
“Cũng quá coi thường tôi.”
Hô hấp của Tưởng Thừa bắt đầu trở nên nặng nề.
Mồ hôi lạnh.
Không ngừng rịn ra trên trán.
Anh đảo mắt nhìn quanh.
Đã có khách bắt đầu xì xào bàn tán.
Thậm chí.
Có người còn lén giơ điện thoại lên quay.
Không được.
Tuyệt đối không thể để mọi chuyện ầm ĩ ngay tại đây.
“Chiêu Ý.”
“Chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện.”
Anh cố đè nén cơn hoảng loạn và tức giận đang cuộn trào.
Đưa tay định nắm lấy cánh tay cô.
Trong giọng nói.