“Cậu thật sự muốn đi sao?”
Dù đã đoán trước.
Khương Lâm vẫn đỏ hoe mắt.
“Ừ.”
Hứa Chiêu Ý khẽ gật đầu.
Ánh mắt hướng về bầu trời trong xanh ngoài cửa sổ.
“Mọi thứ ở nơi này.”
“Đều khiến tớ nghẹt thở.”
“Tớ cần một môi trường mới.”
“Để bắt đầu lại.”
“Cậu định đi đâu?”
“Chắc sẽ đi du học trước.”
“Tớ vẫn luôn muốn học lên.”
“Về tài chính.”
“Và luật.”
“Trước đây…”
Hứa Chiêu Ý khựng lại.
Khẽ cười.
“Vì muốn chiều theo anh ấy.”
“Nên tớ đã từ bỏ.”
“Bây giờ.”
“Đến lúc nhặt lại rồi.”
“Nỗi lo tiền bạc.”
“Không còn nữa.”
“Thời gian.”
“Cũng rất nhiều.”
Khương Lâm im lặng hồi lâu.
Rồi ôm chặt lấy cô.
“Đi cũng tốt.”
“Ra ngoài thay đổi môi trường.”
“Học thêm nhiều thứ.”
“Khi nào muốn về.”
“Hay ở nước ngoài bị bắt nạt.”
“Nhất định phải tìm tớ.”
“Tớ mãi mãi là bạn thân của cậu.”
“Tớ biết.”
Hứa Chiêu Ý cũng ôm lấy cô.
Một dòng ấm áp.
Lặng lẽ chảy qua trái tim.
“Lâm Lâm.”
“Cảm ơn cậu.”
“Còn có…”
“Xin lỗi.”
“Được rồi.”
“Đừng có sến nữa.”
Khương Lâm đẩy nhẹ cô ra.
Quệt nước mắt.
“Đặt vé máy bay chưa?”
“Tớ đi tiễn cậu.”
“Chuyến bay tuần sau.”
“Đừng tiễn.”
“Tớ sợ.”
“Lúc đó sẽ khóc.”
Hứa Chiêu Ý bật cười.
Nụ cười lần này.
Đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Trước khi rời đi.
Hứa Chiêu Ý đến thăm một người thầy cũ thời đại học.
Một vị giáo sư danh tiếng trong giới luật tài chính.
Ông từng vô cùng yêu quý cô.
Về sau.
Lại dần xa cách.
Chỉ vì cô chìm đắm trong tình yêu.
Hứa Chiêu Ý thẳng thắn kể lại.
Những chuyện đã xảy ra trong vài năm qua.
Không hề che giấu sai lầm của bản thân.
Đồng thời.
Đưa cho ông xem.
Một phần báo cáo phân tích về tính tuân thủ trong dòng tiền xuyên biên giới.
Do chính cô tự tổng hợp.
Riêng những thông tin liên quan đến Tưởng Thừa.
Đều đã được lược bỏ.
Vị giáo sư xem rất lâu.
Không nói một lời.
Cuối cùng.
Ông khẽ thở dài.
“Con đã đi một đoạn đường vòng.”
“Nhưng đầu óc.”
“Vẫn còn.”
“Thậm chí.”
“Còn tỉnh táo hơn trước.”
“Cách làm việc.”
“Cũng quyết đoán hơn.”
“Chuyện cũ.”
“Coi như đóng học phí.”
“Nếu con thật sự muốn học tiếp.”
“Ta có thể viết thư giới thiệu.”
“Ta có một người bạn cũ.”
“Đang giảng dạy tại một học viện ở Thụy Sĩ.”
“Nơi đó.”
“Rất phù hợp với con lúc này.”
Hứa Chiêu Ý cúi người thật sâu.
Trịnh trọng cảm ơn.
Một tuần sau.
Sân bay.
Hứa Chiêu Ý chỉ mang theo một chiếc vali đơn giản.
Bên trong.
Là vài bộ quần áo cần thiết.
Giấy tờ tùy thân.
Và chiếc máy tính xách tay đã được mã hóa.
Nơi lưu giữ toàn bộ những “tài liệu” của cô.
Còn tất cả những thứ khác.
Đều ở lại.
Trong quá khứ.
Trước khi bước qua cửa an ninh.
Hứa Chiêu Ý quay đầu nhìn lại thành phố.
Nơi cô đã sống hơn hai mươi năm.
Những tòa nhà cao tầng vẫn san sát.
Thành phố vẫn phồn hoa như cũ.
Chỉ là.
Nơi ấy.
Đã không còn mang lại cho cô cảm giác thuộc về nữa.
Điện thoại khẽ rung.
Là một tin nhắn.
Đến từ số lạ.
【Số lạ】:
Chào cô Hứa.
Tôi là mẹ của Tưởng Thừa.
Về những tổn thương mà con trai tôi đã gây ra cho cô, thay mặt nhà họ Tưởng, tôi xin gửi lời xin lỗi thêm một lần nữa.
Ngoài ra, với tư cách cá nhân, tôi có chuẩn bị một khoản bồi thường nhỏ, đã chuyển vào tài khoản trong nước của cô. Mong cô kiểm tra.
Chúc cô những năm tháng sau này luôn bình an, thuận lợi.
Hứa Chiêu Ý khẽ nhướng mày.
Không trả lời.
Cô mở tài khoản trong nước kiểm tra.
Quả nhiên.
Đã có thêm một khoản tiền không nhỏ.
Phần ghi chú chỉ vỏn vẹn bốn chữ.
“Bồi thường tổn thương tinh thần.”
Cô không động đến số tiền ấy.
Chỉ chụp màn hình lưu lại.
Có lẽ.
Sau này.
Sẽ đem quyên góp.
Loa phát thanh trong sân bay vang lên.
Thông báo bắt đầu lên máy bay.
Hứa Chiêu Ý tắt điện thoại.
Tháo thẻ SIM trong nước.
Thuận tay ném vào thùng rác của sân bay.
Sau đó.
Cô lắp chiếc SIM mới.
Kéo vali.
Bước từng bước vững vàng.
Tiến về phía cửa lên máy bay.
Máy bay lao thẳng lên bầu trời.
Xuyên qua tầng mây.
Ánh nắng không còn bị che khuất.
Tràn ngập qua ô cửa sổ.
Rực rỡ đến chói mắt.
Hứa Chiêu Ý đeo bịt mắt.
Tựa lưng vào ghế.
Giấc mộng kéo dài tám năm.
Cuối cùng.
Đã tỉnh.
Con đường phía trước.
Còn rất dài.
Nhưng.
Từ nay.
Không còn bất kỳ xiềng xích nào nữa.