Khoảng thời gian thực tập tại quỹ của Lục Văn Nhân.
Đã mở ra cho Hứa Chiêu Ý.
Một thế giới hoàn toàn mới.
Những vụ việc nơi đây xử lý.
Phần lớn đều liên quan đến.
Tranh chấp thương mại.
Tái cấu trúc tài sản.
Thậm chí.
Xử lý tài sản xấu.
Muốn giải quyết.
Không chỉ cần kiến thức tài chính.
Kiến thức pháp luật.
Mà còn đòi hỏi khả năng đấu trí tâm lý cực mạnh.
Hứa Chiêu Ý bộc lộ năng lực học hỏi đáng kinh ngạc.
Khả năng thích nghi.
Cũng vượt xa mong đợi.
Đặc biệt.
Mỗi khi đối mặt với những người có ý đồ che giấu tài sản.
Hoặc cố tình đánh lạc hướng.
Cô luôn là người đầu tiên.
Nhìn ra điểm bất thường.
Lục Văn Nhân.
Ngày càng tin tưởng cô.
Thậm chí.
Bắt đầu giao cho cô.
Tự phụ trách việc thẩm định của một vài dự án nhỏ.
Một lần.
Nhóm của họ tiếp nhận một vụ việc.
Liên quan đến cổ đông lớn của một doanh nghiệp trong nước.
Bị nghi ngờ chuyển tài sản ra nước ngoài.
Thông qua các giao dịch quốc tế.
Làm tổn hại quyền lợi của cổ đông nhỏ.
Cuộc điều tra.
Rơi vào bế tắc.
Đối phương che giấu quá kín.
Khi rà soát hàng núi dữ liệu giao dịch.
Hứa Chiêu Ý nhìn thấy tên của một công ty offshore.
Đóng vai trò trung chuyển dòng tiền.
Cái tên ấy.
Mang đến cho cô cảm giác rất quen thuộc.
Cô lập tức mở kho dữ liệu đã được mã hóa của mình.
Đối chiếu với phần tài liệu.
Liên quan đến Tưởng Thừa.
Quả nhiên.
Đơn vị đại diện đăng ký của công ty offshore ấy.
Cùng một phần danh sách giám đốc.
Có mức độ trùng khớp rất cao.
Với một công ty vỏ bọc.
Mà Tưởng Thừa từng sử dụng.
Khả năng rất lớn.
Đều do cùng một nhóm người điều hành.
Chỉ khác lớp vỏ bên ngoài.
Hứa Chiêu Ý không hề để lộ cảm xúc.
Cô lặng lẽ lần theo đầu mối ấy.
Từng bước truy vết.
Không chỉ làm rõ đường đi của dòng tiền trong vụ án hiện tại.
Mà còn bất ngờ phát hiện.
Phía sau công ty offshore đó.
Ẩn giấu cả một mạng lưới hoạt động trong vùng xám.
Chuyên cung cấp dịch vụ.
“Ẩn thân tài sản.”
Cho một số đối tượng trong nước.
Cô hoàn thiện toàn bộ đầu mối.
Cùng bản phân tích ban đầu.
Đưa cho Lục Văn Nhân.
Sau khi đọc xong.
Lục Văn Nhân nhìn cô thật lâu.
Rồi chậm rãi nói.
“Giá trị của nguồn thông tin này.”
“Đã vượt xa bản thân vụ án.”
“Lần này.”
“Cô lập công lớn.”
Dưới sự phối hợp của quỹ đầu tư.
Và hãng luật đối tác.
Mạng lưới hoạt động trong vùng xám ấy.
Từng bước bị bóc trần.
Kéo theo không ít nhân vật liên quan.
Gây nên chấn động không nhỏ.
Toàn bộ quá trình.
Đều được tiến hành.
Trong khuôn khổ pháp luật.
Mục tiêu chính.
Là truy thu những khoản tài sản đã bị chuyển dịch trái phép.
Hứa Chiêu Ý.
Không quan tâm.
Rốt cuộc có những ai bị cuốn vào.
Cô chỉ biết.
Bằng chính năng lực.
Và trí tuệ của mình.
Cô đã đứng dưới ánh sáng.
Đường đường chính chính.
Chiến đấu bằng luật pháp.
Bằng quy tắc.
Để giành lấy sự tôn trọng.
Và thành quả xứng đáng.
Kết thúc kỳ thực tập.
Cô nhận được thư mời làm việc chính thức.
Chức vụ.
Và mức đãi ngộ.
Đều vượt xa những người cùng tuổi.
Ngày tốt nghiệp.
Khương Lâm bay sang Thụy Sĩ.
Tham dự lễ tốt nghiệp của cô.
Hai người tản bộ.
Bên hồ Zurich.
“Nhìn cậu bây giờ.”
“Thật tốt.”
Khương Lâm mỉm cười chân thành.
Người đứng trước mặt cô.
Là một Hứa Chiêu Ý.
Tự tin.
Điềm tĩnh.
Ánh mắt rực sáng.
Không còn là cô gái dịu ngoan.
Luôn thấp thỏm.
Và dè dặt năm nào.
“Cậu cũng vậy.”
Hứa Chiêu Ý mỉm cười.
Sau biến cố từ người cậu.
Khương Lâm.
Ngược lại.
Trưởng thành và độc lập hơn rất nhiều.
Giờ đây.
Cô tự mở một studio thiết kế.
Làm ăn rất thuận lợi.
“Ở trong nước…”
Khương Lâm bĩu môi.
“Có vài người.”
“Nghe nói cậu bây giờ thành công lắm.”
“Hối hận muốn xanh cả ruột.”
“Còn Tưởng Thừa.”
“Hình như càng ngày càng thảm.”
“Cụ thể thế nào.”
“Tớ cũng chẳng buồn hỏi.”
“Thẩm Vy Vy thì lấy chồng rồi.”
“Nghe đâu sống cũng bình thường.”
“Suốt ngày khoe túi xách.”
“Khoe du lịch.”
“Chán lắm.”
Hứa Chiêu Ý chỉ lặng lẽ nghe.
Giống như.
Đang nghe câu chuyện của một người xa lạ.
“À.”
“Có một chuyện.”
Khương Lâm do dự một chút.
“Hình như.”
“Có người vẫn luôn âm thầm hỏi thăm tin tức của cậu.”
“Nhưng rất kín đáo.”
“Có vẻ là người nhà họ Tưởng.”
“Nhưng không phải Tưởng Thừa.”
“Tớ đoán…”
“Có lẽ là em trai anh ta.”
“Tưởng Tuấn.”
“Nghe nói.”
“Bây giờ anh ta khá có tiếng nói trong Tập đoàn Tưởng.”
Tưởng Tuấn?
Hứa Chiêu Ý vẫn nhớ cái tên ấy.
Người em trai.
Luôn nhòm ngó vị trí của Tưởng Thừa.
Ngày trước.
Khi Tưởng Thừa ngã xuống.
Anh ta cũng góp không ít sức.
“Hỏi thăm tớ làm gì?”
Hứa Chiêu Ý khẽ nhíu mày.
“Ai mà biết.”
“Có thể.”
“Thấy cậu lật đổ được anh trai mình.”
“Nên tò mò.”
“Hoặc.”
“Muốn xác nhận.”
“Xem cậu còn giữ quân bài nào khác không.”
Khương Lâm nhún vai.
“Dù sao.”
“Cậu đang ở nước ngoài.”
“Anh ta cũng chẳng làm gì được.”
“Tớ chỉ muốn nhắc cậu.”
“Cẩn thận một chút.”
Hứa Chiêu Ý khẽ gật đầu.
Cô sẽ không chủ động gây chuyện.
Nhưng.
Cũng chưa bao giờ sợ chuyện tìm đến mình.
Sau khi tiễn Khương Lâm.
Hứa Chiêu Ý trở về căn hộ nhìn ra hồ.
Mà cô vừa mua ở Zurich.
Đứng trước ô cửa kính sát đất.
Nhìn những đỉnh núi phủ tuyết của dãy Alps.
Đang được ánh hoàng hôn nhuộm thành màu vàng rực.
Cô mở điện thoại.
Một tin nhắn mới.
Đến từ Lục Văn Nhân.
【Lục Văn Nhân】:
Chiêu Ý.
Bên New York vừa có một dự án khẩn cấp.
Liên quan đến hoạt động mua bán và sáp nhập xuyên quốc gia.
Kèm theo nguy cơ kiện tụng ác ý.
Rất khó xử lý.
Nhưng cũng là một cơ hội hiếm có.
Đội của chúng tôi cần cô.
Tuần sau có thể bay sang không?
Hứa Chiêu Ý trả lời gần như ngay lập tức.
【Hứa Chiêu Ý】:
Không thành vấn đề, Tổng giám đốc Lục.
Xin gửi giúp tôi lịch trình cụ thể.
Đặt điện thoại xuống.
Cô ngước nhìn bầu trời xa hơn.
Bóng ma của quá khứ.
Có lẽ.
Đôi lúc vẫn sẽ xuất hiện.
Nhưng.
Sẽ không bao giờ.
Ngăn được bước chân của cô nữa.
Một chiến trường mới.
Ở nơi cao hơn.
Đang chờ cô bước tới.
—Hoàn.