
Nguyệt Mộng Thư
Bố mẹ chồng bị mắc kẹt trong vùng sạt lở đất, tôi liều mạng lái xuồng máy cứu họ lên thuyền. Vừa thở phào nhẹ nhõm, trên đầu bất ngờ vang lên tiếng gầm rú cực lớn. Hóa ra là đội máy bay không người lái của chồng tôi, Tiêu Tần, đang lao thẳng xuống chỗ chúng tôi, còn anh ta ôm cô trợ lý nhỏ đứng nhìn với vẻ mặt hả hê. Máy bay không người lái tạo ra một xoáy nước, dường như muốn nuốt chửng chiếc xuồng máy của chúng tôi. Tôi vội vàng gọi cho chồng: “Tiêu Tần anh bị điên rồi sao! Ba Má vẫn còn ở trên thuyền đấy!” Nhưng đầu dây bên kia chỉ có tiếng cười nhẹ của Tiêu Tần: “Một năm trước, bố mẹ Nghiên Nghiên bị mắc kẹt trong lũ quét, rõ ràng em là đội trưởng cứu hộ, nhưng vì cứu người khác mà em đã bỏ rơi họ.” “Hôm nay tôi cũng muốn em nếm thử cảm giác tận mắt nhìn người thân bị nuốt chửng là như thế nào.” Cô trợ lý nhỏ của anh ta lập tức reo lên: “Anh chủ đẹp trai quá, em muốn xem hai ông bà già đó bị cuốn xuống đáy sông!” Chiếc xuồng máy rung lắc dữ dội, bố mẹ chồng sợ hãi bấu chặt lấy tôi. Tôi dùng hết sức gào lên: “Tiêu Tần anh nhìn cho rõ, trên thuyền là Ba Má của anh!”
Đăng nhập để bình luận
FullTạ Đình Phong
1 chương