Dưới sảnh, anh họ xa mà bố tôi cử đến đón tôi vừa kịp lúc đến nơi.
“Những tấm hình em gửi anh đã xem rồi.”
“Thông tin rất đầy đủ, chiều nay cộng sự của anh sẽ thu thập được bằng chứng.”
Người anh họ làm thám tử tư của tôi lịch lãm che đầu cho tôi khi tôi vào xe, rồi đóng cửa chiếc xe sang lại.
“Cảm ơn anh.”
“Em muốn kiện ly hôn Dương Quân Ngạn, và phải xé được một miếng thịt từ người anh ta, những bằng chứng này đối với em rất quan trọng.”
Tôi hiểu rõ, giữa anh họ và gia đình tôi chỉ là một cuộc trao đổi lợi ích, tôi nhắm mắt, thở ra một hơi dài.
Đôi khi, mối quan hệ lợi ích thuần túy lại khiến người ta cảm thấy an tâm hơn những thứ tình cảm phức tạp.
Những tấm hình tôi gửi cho anh họ được chụp từ điện thoại của Dương Quân Ngạn tối qua.
Vào những ngày đi làm bình thường, anh ta có vài khoản chi tiêu rất đáng ngờ, với số tiền khớp chính xác với số tiền anh ta đã chuyển cho tôi.
Bên nhận tiền là một câu lạc bộ cao cấp, nơi mà những người ra vào đều thuộc giới thượng lưu.
Những ngày chờ đợi phiên tòa diễn ra là khoảng thời gian đủ để tôi sắp xếp lại mọi thứ, chỉ với một mục đích là cắt đứt hoàn toàn với Dương Quân Ngạn.
Trong thời gian này, tôi đã dọn ra khỏi nhà anh ta và chuyển đến một căn hộ nhỏ mà bố đã mua cho tôi.
Thế nhưng, ngay khi tôi đang chuẩn bị mọi thứ, trên mạng bỗng xuất hiện những lời đồn thổi về tôi.
Tối hôm đó khi tham dự một bữa tiệc, không ít người đã chỉ trỏ về phía tôi.
“Kia chẳng phải là cô dâu mới nhà họ Dương đó sao, vừa cưới đêm đầu tiên đã đòi ly hôn, vậy mà còn mặt mũi xuất hiện à.”
“À thì ra là cô ta, vốn dĩ đã bị bố mình bán cho nhà giàu, còn không biết tự lượng sức mình mà đòi ly hôn? Cứ chờ cả nhà bị vạ lây đi!”
“Chẳng phải Tổng giám đốc Dương chỉ chuyển thiếu tiền thôi sao? Cô ta thật sự nghĩ mình có tư cách để làm mình làm mẩy à.”
“Hay là đã bám được vào người đàn ông khác rồi? Dương Quân Ngạn trẻ tuổi tài cao như vậy, nếu là tôi, tôi quyết không buông tay!”
Dù là những doanh nhân trung niên thành đạt hay những ngôi sao mới nổi trên thương trường, tất cả đều nhìn tôi bằng ánh mắt chế giễu, dò xét.
Tôi tức giận đến sôi người, đang định gọi điện thoại chất vấn Dương Quân Ngạn.
Thì giọng nói của anh ta đột nhiên vang lên trong sảnh tiệc:
“Thư Vận, sao em lại ở đây? May quá.”
Chỉ một câu nói của anh ta đã khiến những người đang bàn tán về tôi phải ngơ ngác nhìn nhau.
“Mấy ngày nay em không về nhà, anh đã phải năn nỉ mẹ rất lâu bà mới đồng ý giao thứ này cho em.”
Dương Quân Ngạn lấy ra một miếng ngọc bích được chế tác tinh xảo.
Mọi người xung quanh không kiềm được mà kinh ngạc thốt lên:
“Đây không phải là báu vật gia truyền mà mẹ Dương được thừa hưởng sao, bà ấy từng công khai nói chỉ truyền lại cho con dâu thôi mà.”
“Tổng giám đốc Dương yêu Ôn Thư Vận thật lòng rồi, cô ta gây chuyện vô lý như vậy mà anh ấy vẫn cầu xin mẹ để mang ngọc bích gia truyền đến cho cô ta.”
“Lãng mạn quá đi mất, ghen tị thật đấy, Ôn Thư Vận đúng là số hưởng.”
Họ nghĩ rằng đây chính là lúc tôi nên thuận nước đẩy thuyền mà làm hòa.
Nhưng tôi vẫn giữ giọng điệu lạnh băng, từ chối:
“Không cần đâu, anh giữ lại mà tặng cho người khác đi.”
“Dù sao thì chúng ta cũng sắp ly hôn rồi.”
Câu nói của tôi như một hòn đá ném vào mặt hồ yên tĩnh, gây ra sóng gió ngàn trùng.
Dương Quân Ngạn hoàn toàn chết lặng tại chỗ.
Những người xung quanh như bị kích động, đồng loạt chửi rủa tôi có phúc mà không biết hưởng, được nuông chiều sinh hư cũng phải có giới hạn.
Tôi mặc kệ họ, tự mình rời khỏi bữa tiệc, bắt một chiếc taxi đến nhà của Dương Quân Ngạn.
Căn phòng tân hôn mà tôi mới chỉ ở đúng một đêm.
Khi còn yêu xa với Dương Quân Ngạn, tôi có nuôi một chú chó nhỏ, sau khi kết hôn đương nhiên tôi cũng mang nó về nhà.
Mấy hôm trước bận rộn chưa kịp, bây giờ có thời gian, tôi phải đến đón nó đi.
Tôi nhập mật mã vào khóa cửa, nhưng hệ thống báo lỗi.
Tôi nhíu mày, nhập lại ngày sinh của mình, rồi đổi sang ngày sinh của Dương Quân Ngạn, nhưng không có cái nào đúng.
Khi tôi đang định thử lần thứ tư, cánh cửa bỗng mở ra từ bên trong.
Tôi không ngờ giờ này trong nhà anh ta lại có người.
Và càng không ngờ hơn, người đó lại là Lâm Vi Vi.