Mẹ chồng tôi nói, sủi cảo nhân tôm nõn tôi mua chỉ có lớp vỏ là đáng tiền, còn cái mạng của tôi thì không.
Bữa cơm tất niên, khói nghi tản ra từ nồi lẩu nghi ngút, nhưng không khí lạnh lẽo như hầm băng.
Mẹ chồng tôi, bà Vương, thong thả gắp một con tôm lớn trong đĩa thức ăn tôi vừa bưng lên, rồi đột ngột buông đũa, để con tôm rơi lõm bõm vào bát nước chấm, bắn tung tóe lên chiếc váy lụa đắt tiền của tôi.
“Tiểu Khiết, dạo này con học đâu ra thói keo kiệt thế? Tết nhất mà chỉ mua có hai cân tôm rừng? Em chồng con nó vừa mang thai, con định để nó ăn vỏ tôm à?”
Tôi còn chưa kịp giải thích rằng chỗ tôm này giá bằng nửa tháng lương của mình, thì cậu con trai sáu tuổi của tôi – Đậu Đậu – đang mải mê gặm xương bỗng ngước lên, giọng trong vắt:
“Bà nội ơi, có phải vì cô út sắp chuyển sổ hộ khẩu về nhà mình nên mẹ không được mua tôm nữa không?”
Cả phòng khách im bặt.
Tiếng tivi đang chiếu chương trình Xuân Vãn bỗng trở nên chói tai một cách lạ thường. Sắc mặt chồng tôi, Trần Vỹ, thay đổi trong nháy mắt. Cô em chồng Trần Dao đang vuốt bụng bầu cũng khựng lại, ánh mắt đầy vẻ chột dạ.
“Đậu Đậu, con nói bậy bạ gì đó!” Trần Vỹ quát khẽ, mặt đỏ gay vì xấu hổ.
“Con không nói bậy!” Đậu Đậu bĩu môi, chỉ tay vào túi xách của cô út đặt trên ghế sofa. “Con thấy cô út đưa cho bà một xấp giấy, bảo là anh rể đã ký tên đồng ý sang nhượng căn nhà này cho cô để con cô sau này được học trường điểm. Cô còn bảo mẹ là ‘người dưng’, không cần biết.”
Rắc.
Chiếc đũa trong tay tôi gãy đôi.
Hóa ra, những nhẫn nhịn bấy lâu nay của tôi – từ việc bao thầu toàn bộ chi phí sinh hoạt, mua quà cáp đắt tiền cho nhà chồng, đến việc bị họ coi là "máy rút tiền di động" – vẫn không đủ. Họ không chỉ muốn tiền của tôi, mà còn muốn cướp đi mái nhà duy nhất của mẹ con tôi.
Mẹ chồng tôi thấy chuyện đã bại lộ, liền đập bàn đứng dậy, định dùng uy quyền để lấn át:
“Cô nhìn cái gì? Trần Vỹ là con trai tôi, căn nhà này nó có tên thì nó có quyền cho em nó! Cô gả vào nhà họ Trần thì người cũng là của nhà này, tính toán một căn nhà với em chồng mà coi được à?”
Tôi nhìn Trần Vỹ. Anh ta né tránh ánh mắt của tôi, lí nhí: “Tiểu Khiết, Dao Dao nó khó khăn, con nó sau này cần học hành… mình là anh chị…”
Tôi bật cười, tiếng cười khàn đặc giữa không gian ngột ngạt.
Tôi thong thả tháo chiếc tạp dề, lấy điện thoại ra, nhấn mở một tệp âm thanh đã lưu từ tuần trước – lúc tôi vô tình đặt camera hành trình trong xe khi cho Trần Dao mượn máy.
“Mẹ, chị dâu đúng là loại ngu ngốc dễ bảo. Con chỉ cần khóc vài câu là chị ta đưa tiền ngay. Đợi con sang tên xong nhà này, mẹ bảo anh trai ly hôn đi, loại đàn bà này không xứng với nhà mình.”
Giọng nói đon đả hằng ngày của cô em chồng vang lên, sắc lẹm và độc địa.
Trần Dao mặt cắt không còn giọt máu, đứng bật dậy: “Chị… chị theo dõi em?”
“Tôi không theo dõi, là ông trời có mắt.”
Tôi cầm bát nước chấm có con tôm bị mẹ chồng vứt bỏ lúc nãy, hắt thẳng xuống sàn nhà ngay trước mũi giày của bà ta.
“Bà Vương, bà nói đúng. Mạng của tôi đúng là không đáng giá bằng mấy con tôm này, vì mạng của tôi dành để kiếm tiền nuôi một lũ hút máu như các người.”
Tôi quay sang nhìn Trần Vỹ, ánh mắt lạnh lẽo như chưa từng quen biết:
“Anh quên rồi sao? Căn nhà này là tài sản bố mẹ tôi mua cho tôi trước khi cưới. Cái tên anh trong sổ hồng chỉ là hư danh tôi để lại cho anh chút mặt mũi. Muốn sang tên cho em gái anh? Nằm mơ đi.”
“Lý Tĩnh Khiết! Cô định làm loạn ngày Tết à?” Mẹ chồng tôi gào lên, định xông vào giật điện thoại.
Tôi bế Đậu Đậu lên, đứng sừng sững giữa phòng khách:
“Tôi không làm loạn. Tôi đang dọn rác.”
Tôi lấy ra một tờ đơn ly hôn đã ký sẵn tên từ trong túi xách, ném lên bàn ăn đầy thức ăn thừa thãi.
“Trần Vỹ, ký đi. Rồi đưa mẹ và em gái anh biến khỏi nhà tôi ngay lập tức. Nếu không, đoạn ghi âm này cộng với bằng chứng anh lén lút rút tiền quỹ công ty để trả nợ cho em rể sẽ nằm trên bàn sếp anh vào sáng mai.”
Trần Vỹ sụp đổ, quỳ xuống sàn nhà. Mẹ chồng và em chồng tôi đứng ngây dại, lần đầu tiên họ nhận ra rằng, khi "máy rút tiền" ngừng hoạt động, họ chẳng là cái gì cả.
Tôi dắt tay Đậu Đậu bước vào phòng, đóng sầm cửa lại.
Tết năm nay, tuy thức ăn không còn đủ đầy, nhưng lòng tôi lần đầu tiên thấy ấm áp. Bởi vì tôi biết, từ nay về sau, không ai có thể dẫm đạp lên lòng tốt của mình nữa.