Thái tử Thái phó ngày xưa phong quang vô hạn, chớp mắt đã trở thành tù nhân.
Mà Tô Niệm, người bị hắn vội vàng đưa đến trang viên ở quê, cuộc sống càng thêm khó khăn.
Nàng ta vốn là người không chịu được chút ấm ức nào, ở nơi quê mùa hẻo lánh không có sơn hào hải vị, cũng không có nha hoàn bà tử vây quanh.
Nàng ta làm sao cũng không hiểu được, người luôn miệng nói sẽ chăm sóc nàng ta cả đời, lại vì chút danh tiếng đó, mà nhẫn tâm đưa nàng ta đi.
Ngày ngày diễn ra màn kịch khóc lóc, làm loạn, treo cổ tự tử.
“Ta muốn về!”
“Sư huynh thương ta nhất, chắc chắn là con tiện nhân Phó Nam Khê đó ly gián chúng ta!”
“Ta muốn về xé nát mặt nó! Tiện nhân! Tiện nhân!”
Ban đầu, bà tử chăm sóc nàng ta còn có kiên nhẫn khuyên nhủ, sau đó thì phiền, lạnh lùng nhổ một bãi nước bọt: “Ngươi còn tưởng Giang đại nhân là hồng nhân trước mặt Hoàng thượng à?”
“Hắn ta à, đã bị Hoàng thượng cách chức rồi, sắp bị lưu đày đến Lĩnh Nam rồi, đâu có thời gian quan tâm đến ngươi!”
“Nếu không phải ngươi mang thai, Phó Thiếu sư cầu xin, ngươi cũng bị lưu đày rồi.”
Suy nghĩ quá kích động, đến nỗi động thai thấy máu, đứa bé không còn nữa.
Tin này truyền đến tai Giang Nhập Niên, hắn chỉ ngây người một lúc.
Thái tử vi phục xuất cung, thị sát dân tình, vừa lúc gặp Giang Nhập Niên bị áp giải đến Lĩnh Nam.
Hắn hơi ngẩng đầu, mới có nửa tháng, đã tiều tụy, ta suýt nữa không nhận ra.
Cảm giác từ trên cao rơi xuống vực thẳm chắc chắn không dễ chịu.
Hắn nhìn Thái tử, cố gắng nhào tới xin tha, lập tức bị quan binh giữ lại xiềng chân.
“Làm gì vậy!”
Thái tử nhìn một lúc, kéo kéo tay áo ta: “Thái phó, chúng ta đi nơi khác dạo đi.”
“Người… gọi nàng ta là gì?”
Giọng Giang Nhập Niên khàn khàn, gần như không thể tin vào tai mình.
Ta nhếch môi, bình tĩnh đáp: “Bệ hạ đã ban kim khẩu ngọc ngôn, ta đã chính thức nhậm chức Thái tử Thái phó.”
“Giang đại nhân, ngài có thể yên tâm đi Lĩnh Nam rồi.”
Đồng tử của Giang Nhập Niên đột ngột co lại, hắn ta lùi lại một bước, gót chân vấp vào bậc đá, lại ngã sấp mặt giữa đường.
Thảm hại và hèn hạ.
Trước đây hắn luôn chê ta quá mạnh mẽ, không đủ dịu dàng, nói tính cách như ta không xứng làm chủ mẫu Giang gia.
Nhưng bây giờ, ta lại đứng ở vị trí mà hắn tự hào nhất, đạp lên thứ mà hắn coi trọng nhất dưới chân.
Nhìn hắn một cái cũng là lãng phí thời gian, ta dẫn Thái tử quay người rời đi.
Ở phía trước, có những thứ mà Phó Nam Khê ta phải theo đuổi.
--Hết--