Tiệc tối kết thúc, ta vừa ra khỏi cung môn, đã bị Giang Nhập Niên chặn lại trong bóng tối dưới bức tường đỏ.
Sắc mặt hắn u ám, ra lệnh:
“Nghe lời ta, ngày mai nàng gửi thư, nói rằng mình tài sơ học thiển, không đảm đương được trọng trách, từ chối chức Thiếu sư đi.”
Ta ngước mắt nhìn hắn, chỉ cảm thấy nực cười:
“Chức Thiếu sư vất vả lắm mới thi đỗ, vinh quang mà cả kinh thành chỉ có mình ta có được, dựa vào đâu mà ngươi chỉ cần mấp máy môi trên môi dưới là ta phải từ chức?”
Giang Nhập Niên chắp tay sau lưng, vẫn cao cao tại thượng như mọi khi:
“Nàng sắp gả cho ta rồi, an phận thủ thường, tương phu giáo tử mới là chính đạo, nổi bật làm gì?”
“Hơn nữa, 5 năm, ta đợi không nổi.”
Ta rất dứt khoát:
“Vậy thì không cần đợi, từ hôn.”
“Giang Thái phó trẻ tuổi tài cao, có khối người muốn gả, không phải sao?”
Hắn sững sờ, như thể không ngờ ta lại quyết liệt như vậy, trên mặt thoáng qua một tia hoảng loạn, sau đó nghĩ đến điều gì đó, lại hỏi:
“Nàng bây giờ náo loạn với ta như vậy, thậm chí không tiếc từ hôn… chỉ vì Niệm Niệm?”
Ta lười nói thêm với hắn, thuận miệng đáp: “Cứ coi là vậy đi.”