Sau một hồi thảo luận không quá kịch liệt, đã đưa ra một biện pháp cũng chẳng có gì mới mẻ.
Lúc gặp tình tiết quan trọng, họ sẽ thông qua bình luận để spoil cốt truyện cho tôi.
Thế là khi tôi dưỡng khỏe thân thể cùng Lê Tư Nghiên bước vào cổng trường, màn hình bình luận bắt đầu spoil.
【Trong ngăn bàn của Nghiên Nghiên bị đàn em của cô bỏ chuột chết vào, theo cốt truyện cô ấy đều bị dọa khóc.】
【Giờ ra chơi lớn, ghế của Nghiên Nghiên bị người ta bôi sơn đỏ, nhuộm đỏ cả quần, còn... Tôi nói không nên lời nữa.】
【Tôi nói cho, bạn cùng lớp giả vờ tốt bụng cho cô ấy mượn váy ngắn đồng phục dự phòng để thay, kết quả có đàn ông ở cửa nhà vệ sinh quay lén, còn đăng lên mạng, Nghiên Nghiên vì thế mà suýt chút nữa tự sát.】
Thật không ngờ nguyên chủ cơ thể này tâm địa cũng độc ác thật, cái này tương đương với bắt nạt kiểu nhập vai rồi còn gì.
Không khỏi khiến tôi nhớ tới những kẻ bắt nạt tôi kiếp trước, nỗi sợ hãi từ sâu trong nội tâm đó bao trùm toàn thân, chân tôi mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống đất.
May mà Lê Tư Nghiên kịp thời đỡ lấy tôi: "Có phải lại chóng mặt rồi không? Đã bảo chị nghỉ ngơi thêm mấy ngày, chị cứ không nghe."
Giây tiếp theo, em ấy đã bị một nữ sinh buộc áo đồng phục thắt nút ngang rốn đẩy ra, là Từ Viện, trợ thủ đắc lực nhất của "tôi".
"Yo, Lê Tư Nghiên mày giỏi nhỉ, bản lĩnh nịnh nọt Lạc Lạc nhà tao càng ngày càng lớn rồi đấy, nhưng mày biết làm thế nào Lạc Lạc vui nhất không?"
Lê Tư Nghiên ngoan ngoãn lắc đầu.
Từ Viện cười lớn kiêu ngạo: "Cút khỏi nhà họ Lê, hoặc là..."
"Đi chết đi."
Vừa dứt lời, mấy nữ sinh bên cạnh cô ta đều hùa theo cười lớn.
Mắt thấy khuôn mặt nhỏ vốn trắng nõn của Lê Tư Nghiên càng thêm trắng bệch, tôi lập tức nhảy ra, chắn trước mặt em ấy.
"Sau này đừng bắt nạt Nghiên Nghiên nữa, em ấy là em gái tôi."
Tôi cảm thấy mình khí thế mười phần, giọng điệu kiên định không thể nghi ngờ.
Nhưng Từ Viện giống như nghe không hiểu tiếng người, cứ thế một tay kéo tôi qua, vừa đi vừa nói.
"Được rồi đại tiểu thư Lạc Lạc, tao biết trước mặt người khác vẫn phải cố gắng giữ gìn hình tượng chị gái tốt của mày, sau này tao không xử nó trước mặt mày là được chứ gì."
Tôi hất tay cô ta ra, trịnh trọng cảnh cáo cô ta: "Tôi nói em ấy là em gái tôi, lỗ tai cô bị điếc rồi hả?"
Từ Viện rõ ràng bị lời nói của tôi làm cho kinh ngạc: "Lê Lạc Lạc, là mày bảo bọn tao đi bắt nạt nó mà, bây giờ mày lại giả vờ làm người tốt cái gì?"
"Tôi hối hận rồi không được sao? Từ bây giờ trở đi, Lê Tư Nghiên do tôi bảo vệ, ai cũng không được bắt nạt em ấy, bao gồm cả chính tôi."
Ném lại câu nói tàn nhẫn này, tôi kéo Lê Tư Nghiên đang nhìn tôi với đôi mắt lấp lánh sao đi về phía phòng học.
Tay em ấy nắm chặt lấy cánh tay tôi: "Chị, vừa nãy chị ngầu thật đấy."