Sau khi về nhà, tôi mở điện thoại của Tưởng Nghị ra, trong album ảnh chỉ có một đoạn video dài hai giây.
Trong hình Lê Tư Nghiên mới vừa bước vào nhà vệ sinh, cũng chưa bị quay phải cái gì.
Tôi thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Sau trận chiến này, toàn trường đều biết tôi thay đổi, biến thành cuồng em gái.
Mà bố Tưởng Nghị vì lợi ích, cũng nuốt cục tức con trai bị đánh thành đầu heo xuống.
Không ai dám bắt nạt Lê Tư Nghiên nữa, em ấy cũng thành công kết bạn được với một số người.
Tôi tận dụng kiến thức trong đầu nguyên chủ, nỗ lực học tập, cộng thêm có em gái học bá giúp đỡ, cũng coi như duy trì được thiết lập học bá của nguyên chủ.
Không ngờ kiếp trước một chữ bẻ đôi không biết, sau khi chết còn được làm học bá.
Tôi nỗ lực để hướng đi của cốt truyện mới trở nên ấm áp và đầy cảm hứng, nhưng thiên hạ lại có kẻ cứ cố tình thêm diễn cho mình.
Thêm vào toàn là mấy cảnh cứt chó hủy tam quan.
Trong buổi dạ hội liên hoan của trường, Tưởng Nghị vẻ mặt thành khẩn mời tôi nhảy: "Lạc Lạc, chúng ta quên đi quá khứ, bắt đầu lại nhé. Anh vẫn còn yêu em."
Màn hình bình luận tràn ngập chữ 【oẹ】.
Mà tôi cũng khá có lòng công đức, không thật sự nôn ra, chỉ nhàn nhạt oẹ một cái.
Khiến Tưởng Nghị mười phần lo lắng: "Lạc Lạc, em không khỏe sao?"
Tôi nói thật: "Tôi không sao, chỉ là hơi buồn nôn."
Tưởng Nghị thuận thế đề nghị: "Không khí ở đây có thể không tốt lắm, anh cùng em ra ngoài đi dạo nhé. Vừa hay anh có chuyện muốn nói với em."
【Tâm thái tên đàn ông này tốt thật, gặp chuyện một chút cũng không tìm nguyên nhân từ bản thân mình.】
【Lạc Lạc, hỏi hắn chuyện gì, tôi lại còn có chút tò mò.】
Tôi thay mặt bình luận hỏi: "Chuyện gì?"
Tưởng Nghị liếc mắt nhìn xung quanh, thấp giọng nói: "Về chuyện Từ Viện muốn trả thù em."
Tôi không hứng thú thốt một tiếng "Ồ", rồi đi.
Tưởng Nghị tức đến mức bóp khớp ngón tay kêu răng rắc, nhưng cũng không đến làm phiền tôi nữa.
Tôi đang ở bên quầy buffet nếm thử các loại đồ ăn vặt tráng miệng, màn hình bình luận đột nhiên nhảy nhanh.
【Lạc Lạc, Nghiên Nghiên đi theo Tưởng Nghị rồi, cô mau đi xem đi.】
【Đàn ông thối tha không có giới hạn đâu, cô phải tranh thủ thời gian.】
【Có khi nào cốt truyện lại cưỡng ép bẻ cong, vẫn sẽ khiến Nghiên Nghiên bị tổn thương, sau đó tự sát không?】
Tôi nhét miếng bánh kem trên tay vào miệng, liền chạy ra ngoài.
Theo chỉ dẫn của bình luận, con đường phía trước tôi càng đi càng tối, không có lấy một bóng người.
Đột nhiên bình luận chữ đỏ nhảy ra.
【Cẩn thận phía sau.】
【A, hình như là Từ Viện, hơn nữa còn cầm gậy.】