Đêm đó Lê Tư Nghiên để mặt mộc, không có bất kỳ dấu vết trang điểm nào, nhưng lại rất đẹp, thật sự rất giống mẹ Lê.
Từ tướng mạo đến khí chất, đều giống như đúc.
Lúc em ấy nhìn về phía tôi, nụ cười rạng rỡ và ấm áp.
Giọng nói ngọt ngào gọi tôi là chị.
Có khoảnh khắc đó, tôi đã thích em ấy.
Nhưng giây tiếp theo, trong lòng tôi đối với em ấy chỉ có hâm mộ, ghen ghét, thậm chí là hận.
Bữa tiệc bắt đầu, Lê Tư Nghiên mặc bộ lễ phục cao cấp thướt tha đi tới.
Tôi giả vờ vô ý giẫm lên vạt váy của em ấy.
Khiến em ấy trọng tâm không vững, ngã sấp mặt, mất hết thể diện trước mặt đám nhân vật tai to mặt lớn.
Những tiểu thư công tử nhà giàu đó đều len lén cười nhạo em ấy là đồ nhà quê.
Mẹ Lê đau lòng đến mức sắc mặt thay đổi.
Mà Lê Tư Nghiên chỉ cắn môi, nén cơn đau trên cơ thể, tự trách cúi đầu.
"Xin lỗi mẹ, con làm mẹ mất mặt rồi, là do con vẫn chưa quen đi giày cao gót."
Điều này khiến cha mẹ vốn đã thấy có lỗi với em ấy, càng thêm đau lòng.
Cha Lê tuyên bố trước đám đông: "Con bé chính là con gái bị ôm nhầm mười tám năm của nhà họ Lê chúng tôi - Lê Tư Nghiên."
Ngụ ý hy vọng em ấy từ nay về sau đều bình bình an an.
Nhưng từ khi trở về nhà họ Lê, em ấy ngược lại càng thêm bất an.
Tuy Lê Tư Nghiên không vạch trần tôi, nhưng tôi nhìn dáng vẻ đáng thương đó của em ấy lại càng cảm thấy phiền chán, ghê tởm.
Từ sau đó, tôi nghĩ đủ mọi cách, dùng đủ mọi thủ đoạn để bắt nạt em ấy.
Đổi dầu gội đầu của em ấy thành mực, bỏ rắn giả vào ngăn kéo của em ấy, thậm chí còn dẫn đầu để bạn học bắt nạt em ấy.
Nhưng em ấy giống như không cảm nhận được ác ý của tôi, lần nào cũng âm thầm chịu đựng mọi uất ức.
Vẫn ngọt ngào gọi tôi là chị.
Nhưng cha mẹ nhà họ Lê không phải kẻ ngốc, họ rất nhanh đã phát hiện ra sự bất thường của tôi.
Ban đầu mẹ Lê còn tìm tôi tâm sự: "Lạc Lạc, con đừng có địch ý lớn với Tư Nghiên như vậy, tình yêu mẹ dành cho con sẽ không vì sự xuất hiện của con bé mà ít đi đâu."
Sau đó thấy tôi dầu muối không ăn, thái độ của họ đối với tôi bắt đầu thay đổi, từ kiên nhẫn khuyên bảo biến thành hờ hững, còn cắt giảm một nửa sinh hoạt phí của tôi.
Mỗi lần như vậy Lê Tư Nghiên đều sẽ đứng ra nói đỡ cho tôi.
"Chị chỉ đang đùa với con thôi, chị đối xử với con rất tốt."
"Còn lén nhét đồ ăn vặt và tiền con thích vào cặp sách của con nữa."
Sự lương thiện bao dung của em ấy và sự ích kỷ đáng ghét của tôi tạo thành sự đối lập rõ rệt.
Tôi nghĩ chỉ có em ấy chết đi, tôi mới có thể thực sự trở lại trước kia, được cha mẹ nâng niu trong lòng bàn tay.
Thế là mới có màn tôi muốn đẩy em ấy xuống cầu thang.