Vậy thì, tôi thực sự nên đi rồi.
Thật ra sau kỳ thi đại học, việc đầu tiên tôi làm là hỏi ý kiến của người nhà, tôi nên đi đâu học đại học?
Bọn họ nhất trí yêu cầu tôi học tại thành phố này, dù sao trong thành phố cũng có những trường đại học thuộc khối 985 rất tốt.
Như vậy vừa gần nhà, có thể về nhà bất cứ lúc nào, cũng thuận tiện cho bọn họ đến trường thăm tôi.
Nguyện vọng 1 của tôi cũng là trường đại học ở thành phố này.
Nhưng bây giờ...
Tôi chằm chằm nhìn vào tờ đơn nguyện vọng, ngón tay di chuột, rồi lại dừng lại, bất động hồi lâu.
Cho đến khi điện thoại vang lên, là mẹ tôi gọi tới.
Tôi bắt máy, bà ấy hớt hơ hớt hải nói: "Vọng Thư, con mang cái gối của em gái đến bệnh viện đi, nó sợ đau, muốn ôm cái gối của mình."
Cái gối của Chu Vân Thư có ý nghĩa đặc biệt.
Bởi vì cái gối đó là do chính tay mẹ tôi khâu, trên mặt gối có thêu một con chim sơn ca.
Đường kim mũi chỉ thêu thùa cũng là mẹ tôi tự tay khâu từng chút một.
Bà ấy nói, Chu Vân Thư thích hát, mong con bé giống như chim sơn ca, hướng về phía mặt trời mà ca hát.
Sau khi tôi được đón về nhà, mẹ cũng bắt tay vào khâu gối cho tôi.
Bà ấy nói thêu cho tôi một con phượng hoàng, đại diện cho sự niết bàn trọng sinh, quên hết thảy những khổ đau và hành hạ trong quá khứ!
Nhưng không biết vì sao, con phượng hoàng đó mãi vẫn không thêu xong.
Mẹ tôi nếu không phải vì công việc quá bận thì cũng là vì mắt quá mỏi, hoặc là luôn bị Chu Vân Thư làm gián đoạn, hết lần này đến lần khác buông kim thêu xuống.
Đã 3 năm rồi, con phượng hoàng đó vẫn chưa thêu xong đôi cánh, không biết đã bị vứt xó xỉnh nào bám bụi từ lâu rồi.
Tôi mang theo cái gối của Chu Vân Thư vội vã đến bệnh viện.
Vừa mới vào phòng bệnh, Chu Cẩn Niên đã giật phắt lấy cái gối, không kiên nhẫn mở miệng: "Chậm chạp như rùa, chẳng biết cô ở nhà làm cái gì nữa!"
Tôi nói đường hơi tắc một chút.
Chu Cẩn Niên hừ một tiếng, không thèm để ý đến tôi nữa, cẩn thận đặt cái gối vào lòng Chu Vân Thư.
Chu Vân Thư sắp phải làm phẫu thuật, lúc này đang truyền dịch để chuẩn bị.
Có cái gối, vẻ mặt cô ta ngay lập tức dịu đi rất nhiều, nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi.
"Không biết tại sao, có con chim sơn ca mẹ tự tay khâu này, em không thấy sợ nữa!"
Cô ta nở nụ cười ngọt ngào với mẹ.
Mẹ tôi lau nước mắt nơi khóe mắt, không tự chủ được mà ôm chặt lấy cô ta: "Cái con bé ngốc này..."
Ba và anh trai đều nở nụ cười an tâm, cuối cùng cũng có thời gian để lau mồ hôi.
Tôi lui ra ngoài, ngồi trên chiếc ghế ở hành lang, lặng lẽ suy nghĩ.
Tôi nên đăng ký vào trường đại học nào đây?
Có lẽ vì quá mệt mỏi, nghĩ ngợi một hồi tôi liền mơ màng ngủ thiếp đi.
Lúc tỉnh lại, trời đã tối, ba mẹ và anh trai đều đang đứng bên cạnh bàn bạc chuyện gì đó.
Thấy tôi tỉnh, Chu Cẩn Niên lạnh lùng hừ mũi: "Vân Thư làm phẫu thuật, cô ngược lại còn thảnh thơi quá nhỉ, vẫn ngủ cho được!"
Cuộc phẫu thuật của Chu Vân Thư rõ ràng đã kết thúc, dù sao trời cũng đã tối rồi.
Tôi nói hôm nay đi làm tình nguyện viên từ sáng sớm, mệt quá.
Chu Cẩn Niên vẫn lạnh lùng hừ một tiếng, liên tục nhìn vào bên trong phòng bệnh xem Chu Vân Thư đang ngủ say.
Ba tôi liếc tôi một cái, không nói một lời.
Mẹ tôi mím môi, mỉm cười với tôi: "Vọng Thư, con cũng vất vả rồi..."
Bà ấy muốn nói lại thôi, nụ cười rất gượng ép.
Tôi hít hít mũi, hỏi có chuyện gì không?
Bà ấy do dự một lát, cười lắc đầu: "Thật ra cũng không có chuyện gì, chỉ là trước khi Vân Thư làm phẫu thuật, con bé có đưa ra cho ba mẹ một yêu cầu, không đồng ý thì nó không chịu làm."