Trước thời hạn chốt nguyện vọng đại học, tôi đã sửa nguyện vọng 1 thành trường Đại học S cách xa hai nghìn cây số.
Thế này là đủ xa rồi.
Xa đến mức mỗi lần muốn về nhà đều phải đắn đo nên chọn máy bay hay tàu cao tốc.
Người nhà biết chuyện thì vô cùng kinh ngạc.
Đến cả ánh mắt của Chu Cẩn Niên cũng trở nên phức tạp, anh ta lặng lẽ hút thuốc.
Mẹ tôi thì nắm lấy tay tôi trách móc: "Như thế này thì xa quá, con là người phương Bắc tự nhiên chạy xuống phương Nam làm gì? Không hợp nước độc thì làm sao? Gặp phải chuột hay gián thì tính thế nào?"
Ba tôi cũng nhíu mày: "Không phải đã chọn cho con hai trường tốt rồi sao? Có cần thiết phải chạy xa như vậy không?"
Tôi vừa thu dọn hành lý vừa đáp lại: "Rất tốt ạ, để sau này em gái không phải bị kích động nữa."
Cả nhà đều câm nín.
Không khí yên tĩnh một cách quỷ dị.
Sự yên tĩnh này tôi thấy rất quen thuộc.
Rất nhiều lần, tôi đột ngột về nhà, gia đình bốn người đang vui vẻ bỗng chốc im bặt trong chốc lát.
Lúc này, cũng lại như thế.
Sau đó, Chu Cẩn Niên dụi tắt điếu thuốc, hừ một tiếng: "Hèn gì lại chạy xa như thế, cô đang hờn dỗi đấy à, lớn ngần này rồi mà vẫn giống như trẻ con!"
"Chu Vọng Thư, cô có ý gì? Chính cô chọn đi xa như vậy, liên quan gì đến em gái cô?"
Ba tôi bày tỏ sự bất mãn, "Em gái cô ở trong bệnh viện đau đến chết đi sống lại, cô không biết xót xa sao? Lúc này lại còn nói giọng mỉa mai làm gì?"
Tôi không nói lời nào.
Mẹ tôi ngắt lời: "Được rồi được rồi, chúng ta mau nấu cơm thôi, lát nữa còn mang đến cho Vân Thư."
Ba người bọn họ về nhà là để nấu cơm.
Vì Chu Vân Thư làm nũng, yêu cầu cả ba người họ đều phải nấu món sở trường mang tới.
Ngay cả Chu Cẩn Niên, người vốn chẳng biết gì về bếp núc, cũng lăng xăng chạy về, lật xem thực đơn rồi loay hoay nấu canh bồ câu.
Tôi nhìn họ một cái, kéo hành lý ra sân bay.
Ba và anh trai tiễn tôi bằng ánh mắt, không nói câu nào.
Mẹ tôi vẫn đang đeo tạp dề đuổi theo ra ngoài: "Có cần mẹ tiễn con ra sân bay không? Một mình con không tìm được đường thì làm sao?"
Tôi khựng lại, quay đầu nhìn bà ấy: "Vâng, được ạ."
Mẹ tôi lập tức cứng đờ người, nụ cười trở nên gượng gạo.
Bà ấy còn đang vội nấu cơm cho Chu Vân Thư, sao có thể tiễn tôi được chứ?
"Con đùa thôi." Tôi tự giễu, bước chân rời đi.
Mẹ tôi như trút được gánh nặng, vẫy tay với tôi: "Chú ý an toàn nhé con gái ngoan, nghỉ đông nhớ về nhà nhé, mẹ sẽ nhớ con lắm đó!"
Bà ấy đặc biệt nhấn mạnh kỳ nghỉ đông.
Chắc là sợ tôi dăm bữa nửa tháng lại chạy về nhà, làm Chu Vân Thư không vui chăng.
Tôi thầm gật đầu trong lòng.
Mẹ, mẹ yên tâm đi, con có thể vĩnh viễn không trở về nhà nữa.