Kỳ nghỉ đông trôi qua nhanh chóng, học kỳ mới lại là một trận chiến mới.
Lên năm thứ hai, tôi đăng ký tham gia cuộc thi Năng lực Ngoại ngữ Sinh viên Toàn quốc "Cúp Nhân Tài".
Nếu cuộc thi này đạt giải, nó sẽ có ích rất lớn cho việc tôi được tuyển thẳng lên cao học sau này.
Cả năm thứ hai, tôi học như điên.
Thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi, tôi sẽ lướt xem động thái của người nhà trong nhóm chat gia đình.
Người nhà vẫn xoay quanh Chu Vân Thư.
Chu Vân Thư là sinh viên ngành nhạc, năm nay thi đỗ vào một học viện nghệ thuật cũng khá ổn, bắt đầu chủ động phát triển theo hướng ca sĩ.
Trong nhóm có rất nhiều video cô ta hát, kèm theo đó là những lời khen ngợi của ba mẹ và anh trai.
Có đôi khi tôi cũng bấm vào nghe thử, chỉ thấy bình thường không có gì đặc sắc, vào quán KTV thì may ra có thể miễn cưỡng làm một tay hát chính.
Tôi lười quan tâm, nhắm chuẩn mục tiêu của mình, dũng cảm tiến về phía trước.
Tháng 10, vòng thi cấp trường của "Cúp Nhân Tài" khởi động, tôi nổi danh chỉ sau một đêm, giành giải Nhất toàn trường Đại học S!
Tháng 11, vòng thi cấp tỉnh bắt đầu, tôi vẫn tiến băng băng, trở thành một trong 15 người lọt vào vòng chung kết năm đó!
Tháng 12, tôi tung hoành trong vòng chung kết, giành được giải Vàng Truyền thông Quốc tế và giải Bạc Phiên dịch.
Nhìn khắp cả nước, những người như thế chỉ đếm trên đầu ngón tay!
Tối hôm đó, tôi ôm chiếc cúp khóc một trận đã đời, sau đó đăng một tấm ảnh tự sướng lên vòng bạn bè, giơ ngón tay chữ V.
Tất nhiên, có kèm theo cả ảnh chiếc cúp của tôi.
Bạn học và bạn bè thi nhau vào thả tim, thông báo dày đặc khiến tôi hoa cả mắt.
Trong vô số những lượt thích đó, tôi phát hiện ra một hình đại diện quen thuộc.
Là anh trai tôi Chu Cẩn Niên.
Đã mấy năm rồi, anh ta vẫn chưa đổi hình đại diện.
Sau khi thả tim, anh ta còn để lại bình luận.
【 Suýt nữa thì không nhận ra Vọng Thư luôn, em vậy mà lại giành được hai giải thưởng của Cúp Nhân Tài sao? Lợi hại thật đấy! 】
Chu Cẩn Niên là sinh viên ưu tú của một trường đại học danh tiếng, anh ta hiểu rất rõ hàm lượng vàng của Cúp Nhân Tài.
Tôi không thèm trả lời, hẹn mấy người bạn đi ăn một bữa.
Tôi còn hiếm hoi uống vài ly bia, uống đến mức đầu óc choáng váng, nhưng cười rất vui vẻ.
Tối hôm đó tôi ngủ say như chết, mãi đến tận trưa ngày hôm sau mới tỉnh lại.
Trong điện thoại toàn là cuộc gọi nhỡ và tin nhắn WeChat.
Cuộc gọi nhỡ chủ yếu là của ba mẹ, còn tin nhắn thì là do Chu Cẩn Niên gửi.
Chu Cẩn Niên gửi cho tôi hơn 20 tin nhắn, lúc đầu là chúc mừng tôi đạt giải.
Thấy tôi không trả lời, anh ta lại tìm mấy chủ đề để chuyện trò.
Nhưng tôi mãi không hồi đáp, anh ta liền nổi cáu.
【 Cứ không trả lời tin nhắn mãi là ý gì? Đạt giải rồi nên cao ngạo rồi sao? 】
【 Cô đã hai năm không về nhà rồi, tôi không hiểu nổi cô đang nghĩ cái gì nữa! 】
【 Vân Thư hận không thể ngày nào cũng dính lấy ba mẹ, còn cô thì hay rồi, chạy xa như thế, lại còn một lần cũng không về, lòng người sớm muộn gì cũng sẽ nguội lạnh thôi! 】
...
Tôi nhìn mà thấy tức ngực, vội vàng chạy vào nhà vệ sinh nôn một trận.
Lúc này mới thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Sau đó tôi xóa sạch tin nhắn của Chu Cẩn Niên, đi tắm nước nóng, cuối cùng cũng sống lại rồi.
Cùng lúc đó, cuộc gọi video của mẹ tôi tới.