Cuối năm nào đó, vốn liếng công ty Tạ Hành Sâm thu hồi khó khăn.
Vì để kéo đầu tư dự án.
Anh ta uống rượu với bên đầu tư đến xuất huyết dạ dày bị đưa vào bệnh viện.
Điện thoại của bệnh viện gọi đến chỗ tôi.
Lúc chạy đến, anh ta nằm trên giường bệnh phòng cấp cứu.
Gò má nhô cao, thân tâm mệt mỏi.
Không còn phong độ ưu nhã đứng trên đỉnh kim tự tháp ngày xưa.
Trong mấy năm qua, quan hệ giữa tôi và anh ta dịu đi rất nhiều.
Cũng sẽ thuận tay giúp anh ta một hai việc nhỏ.
Nhưng anh ta kiêu ngạo như cũ, chỉ chịu nhận việc không liên quan đến công việc và ân huệ nhỏ.
Ví dụ như, chiếc xe secondhand anh ta dùng chạy việc kinh doanh hoặc là tiền thuê nhà sắp đến hạn mà không có chỗ xoay sở.
Tạ Hành Sâm không biết tỉnh lại từ lúc nào, đôi mắt vằn vện tia máu nhìn thẳng lên trần nhà.
"Ba mẹ dạo này thế nào? Sức khỏe tốt không?"
Tôi gật đầu, nói cho anh ta biết mọi chuyện đều tốt.
Sau lưng, tôi bảo người trông coi Tạ Lam nới lỏng cửa nẻo.
Quả nhiên Tạ Lam lén chạy ra.
Hai người gặp nhau trong mưa ôm nhau khóc rống.
Đi hết quy trình, lý trí Tạ Hành Sâm quay về.
Anh ta muốn để Tạ Lam về biệt thự tiếp tục dưỡng bệnh.
Nhưng Tạ Lam giống như đứa trẻ bị ứng kích, một lòng chỉ muốn ỷ lại bên cạnh Tạ Hành Sâm.
Dù khuyên thế nào, Tạ Lam cũng không chịu, cuối cùng càng khuyên càng kích động.
Cuối cùng, Tạ Hành Sâm quyết định đưa Tạ Lam về căn nhà thuê của anh ta.
Chưa được mấy ngày, Tạ Lam chê nhà cũ quanh năm không thấy ánh mặt trời, có mùi nấm mốc không tan được.
Tạ Hành Sâm theo thói quen đóng vai vạn năng.
Cắn răng từ bỏ tiền thuê nhà đã thanh toán, đưa Tạ Lam đi thuê căn hộ thương mại môi trường tốt hơn.
Hai người cũng bắt đầu thật sự sống cuộc sống củi gạo dầu muối.
Ngày tháng túng thiếu.
Họ thường xuyên cãi nhau, từ một chuyện nhỏ đến một ánh mắt.
Tạ Lam và chị em plastic trong giới hào môn trước kia đều cắt đứt liên lạc.
Cô ta coi tôi là đối tượng trút bầu tâm sự duy nhất.
Thậm chí sẽ tìm tôi ăn cơm.
Sinh nhật tôi cô ta tặng một cái bánh kem tự tay làm.
Thỉnh thoảng cầm bánh quy nhỏ mới nướng xong nhờ tôi mang về cho ba Tạ mẹ Tạ.
Chỉ là cô ta không biết, đồ vật lần nào cũng bị ba Tạ ném vào thùng rác.
Ngay cả mẹ Tạ cũng lén dặn tôi đừng đi gặp Tạ Lam nữa.
Bà sợ Tạ Lam lại làm ra chuyện điên rồ gì.
Thế sao được chứ.
Tôi thả dây dài như vậy, luôn phải thấy được hiệu quả mới được.
Gần đây, nguyên do hai người cãi nhau là một con gián bò qua.
Tạ Lam kinh hãi tột độ, một cú điện thoại gọi Tạ Hành Sâm đang họp về.
Dẫn đến việc Tạ Hành Sâm mất đi một đơn hàng sắp đàm phán thành công.
Hai người cãi nhau to một trận.
Tạ Hành Sâm dứt khoát ở lại công ty.
Tạ Lam giận dỗi dọn về biệt thự của nhà họ Tạ.
Thoáng cái đã một tháng, Tạ Hành Sâm chưa từng đến tìm cô ta.
Tạ Lam tìm tôi khóc lóc kể lể, Tạ Hành Sâm gần đây luôn ngồi trong xe hút thuốc đến đêm khuya, gọi điện thoại cho anh ta thì mượn cớ nói tăng ca.
Tôi cắt ngang lời nói lải nhải lặp đi lặp lại của cô ta.
"Chị à, chị biết hôn lễ của nhà họ Lâm lại hoãn lại lần nữa rồi không?"
Tạ Lam ngẩn người.
Lâm Viễn, nam phụ trong thế giới này.
Mấy năm Tạ Lam biến mất, Lâm Viễn từng tìm cô ta.
Nhưng cũng chỉ tìm một thời gian rồi không có tin tức gì nữa.
Dưới sự sắp xếp của ông cụ nhà họ Lâm xem mắt đính hôn một cái cũng không chậm trễ.
Trong hốc mắt ngấn nước của Tạ Lam đăm chiêu suy nghĩ.
Với sự tự phụ của Tạ Lam, tất nhiên cho rằng Lâm Viễn là vì cô ta.