Sáng hôm sau, đôi mắt Tạ Lam sưng húp như hai quả đào thối.
Vừa thấy cô ta, mẹ Tạ liền theo bản năng nhìn về phía không trung.
Tôi gắp một miếng bánh mì nướng bơ bỏ vào đĩa ăn của Tạ Lam.
Cười nịnh nọt với cô ta.
Trước đây sự yếu thế như vậy luôn có thể chọc giận Tạ Lam.
Hôm nay cô ta lại khác thường không nổi nóng nữa.
Tạ Lam nhàn nhạt liếc tôi một cái, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh.
"Cô yên tâm, sau này tôi sẽ không tranh giành với cô nữa."
Sau đó, cô ta rũ mắt xuống, như có điều muốn nói.
"Tôi đều không cần nữa."
【Hu hu hu em gái bảo bối thật đáng thương, rõ ràng trong lòng buồn muốn chết còn phải liều mạng nhịn xuống.】
【Có thể tua nhanh đến đoạn cả nhà hối hận không, nhìn con điếm họ Tạ kia thêm một cái tôi cũng buồn nôn.】
【Lầu trên đừng vội, em gái bảo bối đã lên kế hoạch giả chết rồi, con trà xanh chết tiệt này không nhảy nhót được mấy ngày nữa đâu.】
Lần này mẹ Tạ ngồi không yên nữa.
Bà vội vàng kéo Tạ Lam qua, rối rít an ủi.
"Cục cưng, hôm qua là mẹ không tốt."
"Mẹ xin lỗi con."
Tạ Lam không nói gì, nhưng dòng chữ trên đỉnh đầu lại không ngừng cuộn trào.
【Đừng nha! Lát nữa Tạ Ngu không vui lại không biết sẽ giở trò ngáng chân gì đâu.】
【Yêu thương em gái bảo bối của chúng ta thật lòng thì nên đuổi Tạ Ngu loại tâm cơ này ra khỏi nhà họ Tạ, nói cho cùng huyết thống vẫn quan trọng hơn tình cảm nuôi dưỡng sao.】
【Nói công bằng, Tạ Lam chỉ là kiêu căng một chút, thật ra là một cô ngốc bạch ngọt đến cả bắt nạt người khác cũng không biết cách. Ngược lại Tạ Ngu mới thật sự là loại không lên được mặt bàn.】
【Nói thật tôi cảm thấy Tạ Ngu bị nuôi hỏng rồi. Con gái nên đơn thuần hào phóng, bỏ cái giả giữ cái chân, có gì nói nấy, dù tính tình kém chút cũng không sao, quan trọng nhất là đừng học những thủ đoạn tranh sủng đấu đá nội bộ ra vẻ đáng thương đó. Nếu con gái tôi là cái dạng này tôi thật sự không muốn nhận đâu.】
【Em gái bảo bối đừng khóc, mau chóng giả chết để một mình xinh đẹp đi!】
Mày mẹ Tạ nhíu chặt, ánh mắt ẩn chứa chán ghét rơi trên người tôi.
Bà quay sang Tạ Lam cam đoan từng câu từng chữ:
"Lam Lam, bất luận xảy ra chuyện gì, con mãi mãi là con gái bảo bối của mẹ, nhà họ Tạ cũng mãi mãi là nhà của con."
"Đồ vật thuộc về con thì ai cũng không cướp đi được."
"Đừng giận mẹ nữa được không?"
Khóe miệng Tạ Lam gợn lên nụ cười khổ, lẩm bẩm tự nói.
"Nếu con vẫn là con gái duy nhất của ba mẹ thì tốt biết mấy."
Sau đó hít sâu một hơi, dường như đã hạ quyết tâm nào đó.
"Nghe nói triển lãm tranh của anh Lâm Viễn sắp mở ở Châu Âu."
"Con... con đã đồng ý sẽ đi ủng hộ anh ấy."
Những dòng bình luận vừa rồi còn không ngừng nguyền rủa bỗng nhiên đổi phong cách.
【Á á á á á nam phụ sắp lên sàn rồi!!!】
【Thật ra tôi thích nam phụ nhất, hệ dịu dàng mới là thơm nhất!】
【Mau đi mau đi, loại người nhà này không cần cũng được.】
Trong lúc nhất thời mẹ Tạ cuống đến mức hận không thể móc tim ra cho xem.
Đột nhiên sau lưng vang lên tiếng cười khẩy nhẹ nhàng.
Người anh cả Tạ Hành Sâm vốn nên đi công tác đang dựa vào cửa, cười như không cười.
Mẹ Tạ đang âm thầm lo lắng lập tức tìm được trụ cột.
Trong lúc bà cúi đầu lau nước mắt, mấy dòng bình luận nhanh chóng lướt qua.
【Gâu! Nam chính cuối cùng cũng lên sàn rồi!】
【Người duy nhất trong cái nhà này hướng về em gái bảo bối cuối cùng cũng trở lại rồi.】