Tôi vừa vào cửa, đã trở thành kẻ thù chung của cả nhà.
Thiên kim giả Từ Tử Hàm khóc lóc tỉ tê, anh ruột Từ Hạo Hiên trừng mắt nhìn tôi, ngay cả đám bảo mẫu cũng lạnh lùng nhìn tôi, mặt lạnh như tiền.
Ba mẹ lúng túng nói: "Đại Lực à, chúng ta và Tử Hàm có tình cảm rồi, không thể vì huyết thống mà vứt bỏ con bé, con phải học cách sống hòa thuận với em gái."
Từ Hạo Hiên hừ lạnh một tiếng: "Tôi chỉ nhận một đứa em gái, đó là Tử Hàm được tôi cưng chiều từ bé, huyết thống tính là cái rắm, người được yêu thương mới là con ruột, còn kẻ không được yêu mới là đồ con hoang."
Mẹ kiếp, cái kịch bản kinh điển thế này lại bị tôi gặp phải rồi.
Tôi ngứa răng, nắm đấm cứng lại, nhắm vào cái miệng không biết nói tiếng người của Từ Hạo Hiên đấm một cú trời giáng.
Ưm... Hắn ôm miệng, máu tươi từ kẽ tay tuôn ra xối xả, Từ Tử Hàm vốn đang dựa vào hắn hét lên một tiếng chói tai, nhảy xa hai mét.
Cha mẹ ruột của tôi trợn mắt há hốc mồm, liên tục dụi mắt.
Không tin vào mắt mình sao?
Tôi chính là đánh thằng ngu đó đấy.
"Mày chán sống rồi..."
Từ Hạo Hiên rốt cuộc cũng lớn hơn tôi vài tuổi, lại là đàn ông to cao lực lưỡng, sau khi hoàn hồn liền nhảy dựng lên đuổi đánh tôi.
Hảo hán không chịu thiệt trước mắt, tôi chạy quanh phòng né tránh, thuận tay vơ lấy mấy món đồ nhỏ ném vào đầu hắn, tuy sát thương không lớn nhưng cũng không chịu thiệt.
"Bọn mày chết cả rồi sao... Mau giữ thiếu gia và tiểu thư lại..."
Cha mẹ tôi cuối cùng cũng hoàn hồn, gọi bảo mẫu giữ chúng tôi lại, Từ Hạo Hiên tức đến hỏng người, máu mũi máu mồm chảy ròng ròng, nhưng rốt cuộc không ra tay nữa, chỉ hận thù trừng mắt nhìn tôi, trong mắt đầy đao kiếm.
Mẹ tôi mặt lạnh như sương: "Từ Đại Lực, con lại thô lỗ như vậy, mất dạy như vậy, mẹ thà không có đứa con gái như con."
"Tôi phi, làm như tôi thèm bà làm mẹ lắm ấy! Sinh tôi ra lại không bảo vệ được tôi, hại tôi bị cha mẹ ruột của đứa con gái hoang kia ngược đãi, tôi mà cũng khóc lóc như cô ta thì sớm bị giết chết rồi."
Mẹ tôi trợn mắt, suýt chút nữa tắt thở, cha tôi vội vàng tiến lên vỗ lưng cho bà ấy, ánh mắt nhìn tôi cũng có thêm một tia áy náy.
Tôi ném hành lý cho người bảo mẫu đứng gần tôi nhất.
"Tôi nói bố này, bố chọn bảo mẫu không mang theo mắt sao? Mười mấy năm trước chọn người đánh tráo con gái ruột của bố, bây giờ lại chọn một đám thái độ với chủ nhân... Tôi có phải dập đầu lạy các bà ấy một cái không?"
Nghe thấy lời của tôi, mặt cha tôi lập tức xanh mét, ông còn chưa mở miệng, đám bảo mẫu đã sợ hãi thất sắc, cung cung kính kính giúp tôi cầm hành lý, còn đưa tôi về phòng.
Được rồi, sợ uy chứ không sợ đức.
Đêm hôm đó, tôi càng nghĩ càng tức, Từ Hạo Hiên là cái đồ não chứa dầu cống rãnh, dựa vào đâu mà mắng tôi là con hoang?
Trong nhà không có đồ gì thuận tay, tôi vớ lấy một cây sào phơi quần áo, lặng lẽ mò vào phòng hắn, hay thật, thằng này đang nằm trên giường lướt điện thoại, tôi bổ đầu hắn một trận Ngũ Lang Bát Quái Côn.
Hắn ngơ ngác, ôm đầu kêu oa oa, vừa định nhảy dậy, tôi lại đạp vào háng hắn một cái, lần này Từ Hạo Hiên kêu cũng không ra tiếng, cong người như một con tôm hùm chín nẫu, mặt mày tím tái như khoai lang tím...
Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, tôi giật lấy ví tiền của Từ Hạo Hiên rồi bỏ chạy thục mạng, còn lấy tay che miệng ư ư, cha mẹ nhìn tôi như đang khóc, thực ra là nhịn không được cười.
Chạy ra khỏi biệt thự nhà họ Từ, tôi bắt một chiếc xe đi thẳng đến nhà cũ, chính là chỗ cha mẹ ruột của Từ Tử Hàm.
Đồ vật thuận tay bên đường thì nhiều lắm, tôi tùy tiện nhét hai viên gạch vào túi, dùng chìa khóa dự phòng đã lén giấu đi mở cửa, đôi vợ chồng vô lại này đã ngủ rồi, rất tốt...
Tôi cũng không bật đèn, nhắm vào hai cái đầu bên ngoài chăn dùng hết sức bình sinh mà đập, bọn họ mỗi người ăn ba năm cái mới tỉnh, đáng tiếc sức tôi quá nhỏ, không đập chết được bọn họ.
Họ còn tưởng trong nhà có trộm, vừa cầu xin tha mạng vừa kêu cứu, rất nhanh đã gọi hàng xóm đến.
Tôi muốn chạy, nhưng lần này không chạy thoát, bị giải lên đồn công an.