Hiện tại không phải lúc nói nhảm, tôi cũng không nhiều lời, đứng dậy phát hiện chân còn có thể đi, liền khom lưng chạy biến.
Chạy ra ngoài mới phát hiện, nơi nhốt tôi là một nông trường, bốn phía đều là núi. Trách không được hét rách cổ họng cũng không có người đến.
Tôi thử đi vài bước, bắp chân đau thấu tim. Thế này sao mà chạy trốn? Vạn nhất bọn bắt cóc phát hiện tôi chạy, chớp mắt là có thể đuổi kịp tôi. Thế là tôi linh cơ khẽ động, tìm một bụi cỏ chui vào, còn làm một vòng cỏ đội lên đầu.
Ước chừng qua nửa tiếng, tôi nghe thấy Ngô Lai Tài tê tâm liệt phế hét lớn: "Không xong rồi, con bé lỗ vốn chạy rồi, lần này xong rồi..."
Nông trường lập tức loạn thành một đoàn, Từ Hạo Hiên và một người đàn ông trung niên thân hình vạm vỡ chia làm hai hướng đuổi theo, Đặng dì trên mặt quấn băng gạc, trong tay cầm hành lý, cùng Từ Tử Hàm đứng ở trong sân tay chân luống cuống, mẹ tôi thì nhắm mắt nhìn trời, bất động không nhúc nhích.
Tôi thầm buồn cười, lại nhịn không được trong lòng mắng Ngô Lai Tài không có não, mới nửa tiếng đã kêu gào, vạn nhất tôi chưa đi xa thì sao?
Tôi nghĩ, bọn bắt cóc đánh chết cũng không nghĩ ra tôi trốn ngay dưới mí mắt bọn họ, nhưng cách gần như vậy, tim tôi cũng thình thịch đập không ngừng... Thật kích thích, tôi cảm thấy mình như đang chơi trò "Ăn gà" (PUBG), trốn trong bụi cỏ chuẩn bị bắn lén, nhưng người ta một đội tôi một người, trận này không cách nào đánh.
Không bao lâu, người đàn ông trung niên quay lại, hướng về phía Đặng dì và Ngô Lai Tài đấm đá túi bụi: "Phế vật, nhìn một con ranh con cũng nhìn không xong, hỏng việc lớn rồi."
Ngô Lai Tài không dám đánh trả, nhưng cũng rướn cổ lên cãi: "Chuyện này vốn dĩ đã làm bậy, đánh tráo mười ba năm nhà họ Từ đều có thể tìm đến cửa, hôm nay con bé lỗ vốn ngồi vững là thiên kim tiểu thư, nhà họ Từ còn có thể không liều mạng cứu người sao? Mày thật coi ông già họ Từ là dễ lừa gạt à?"
"Câm miệng, năm đó nếu không phải mày cứ đòi giữ lại nuôi lớn, sớm giết chết rồi đâu có phiền phức này."
Người đàn ông trung niên nổi trận lôi đình, Từ Tử Hàm và Từ Hạo Hiên ở một bên run lẩy bẩy, mẹ tôi không tiếng động dựa vào, nhắm vào người đàn ông trung niên tát một cái, ngay sau đó lại ngồi xổm xuống, ôm mặt bất động không nhúc nhích.
Bà ta đây là đang khóc? Đám khốn nạn này làm cái trò gì thế? Tôi sờ không ra đầu mối.
Lại chờ chút nữa, đợi bọn họ rút lui tôi sẽ chạy.
Quả nhiên, không qua một lát bọn họ liền cầm bao lớn bao nhỏ muốn chạy trốn, tôi liều mạng bịt miệng, cười đắc ý a!
Nhưng ngay tại thời điểm mấu chốt này, sao cổ lạnh toát, mẹ ơi, một con rắn đang nhắm vào tôi thè lưỡi!
Dù kiến thức rộng rãi đến đâu cũng chịu không nổi cái này a, tôi ngay tại chỗ sợ tè ra quần, từ trong bụi cỏ nhảy dựng lên giương nanh múa vuốt giãy giụa, khiến một đám người kinh ngạc đến ngẩn người.
"Hóa ra chưa chạy thoát nha..." Người đàn ông trung niên vui mừng khôn xiết, xách một cây gậy gỗ lao tới.
"Tao đệt... Ông đây cho mày chạy a!" Ngô Lai Tài cũng gấp, ôm lấy eo người đàn ông trung niên đánh nhau thành một đoàn.
Đặng dì muốn tiến lên hỗ trợ, không ngờ Chu Hương Hoa cũng trở mặt, liều chết ngăn bà ta lại: "Con ranh chết tiệt, mày mau chạy!"
Được, còn có ba người, một chấp ba!
Dựa theo kinh nghiệm đánh nhau quanh năm của tôi, lúc này tôi mà xoay người chạy trốn, bọn họ lập tức sẽ đuổi theo, căn bản chạy không thoát.
Chu Hương Hoa so với Đặng dì biết đánh hơn, nhưng Ngô Lai Tài tuyệt đối không phải đối thủ của người đàn ông trung niên, tôi cho dù muốn chạy, cũng phải quật ngã bọn họ hai người trước.
So với những tên bắt cóc này, rắn cũng không đáng sợ nữa, tôi bạo gan một phen túm lấy, trong lòng không ngừng mặc niệm "Đây là que cay... Đây là que cay", xoay hai vòng vèo một cái ném ra ngoài, vừa vặn treo trên cổ Từ Tử Hàm.
Cô ta một tiếng không kêu liền ngất xỉu.
Nhân cơ hội này, tôi nắm chặt cây tua vít trộm được lúc chạy trốn, đón đầu Từ Hạo Hiên đang lao tới đâm liên tiếp mười mấy cái, hắn "Ái ui" một tiếng, ôm bụng lăn lộn đầy đất.
Mẹ tôi vừa nãy bất động, lúc này mới có phản ứng, ôm lấy Từ Hạo Hiên hét lớn cứu mạng, ánh mắt nhìn về phía tôi phẫn nộ lại ai oán, nói không nên lời cảm xúc gì.