Cha tôi vừa khó xử vừa áy náy: "Đại Lực à, con ở nhà không được nữa rồi, tuy rằng chúng ta có lỗi với con, nhưng lúc này không thể bỏ mặc Tử Hàm, không được thì, con đến nhà bà nội ở được không? Tạm thời tách ra, thích ứng một chút."
Được, làm gì có chuyện không được?
Chỉ cần được ăn no cơm, có tiền tiêu, tôi ở đâu chẳng được?
Đợi lớn thêm chút nữa, tôi còn mong được ở một mình ấy chứ.
Bà nội là giáo sư già, ông nội là cựu chiến binh từng đánh giặc, biết được cảnh ngộ của tôi, bọn họ không giống mẹ tôi kiểu cách như vậy, vừa gặp mặt đã ôm tôi khóc ròng: "Bảo bối à, con chịu khổ rồi."
Trong lòng tôi một trận ngán ngẩm, từ nhỏ đến lớn chưa có ai đối với tôi như vậy, nhưng... Cảm giác rất thoải mái nha.
Từ nhỏ, đôi vợ chồng vô lại kia đã ngược đãi tôi, đám trẻ con khốn nạn hàng xóm biết không có ai bênh vực tôi, cũng kết bè bắt nạt tôi.
Từ tám tuổi, tôi đã biết một đạo lý, nếu người không biết tự bảo vệ mình, vậy thì bị ngược đãi chết cũng đáng đời.
Cho nên, ai chọc tôi, tôi liền liều chết đánh lại, cho dù đánh không thắng cũng muốn cắn bọn họ một miếng thịt.
Dần dần đám trẻ con khốn nạn đều không dám chọc tôi nữa, còn tôn tôi làm đại tỷ.
Nhưng ai mà thèm cái danh ấy chứ?
Toàn lũ bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh.
Bà nội luôn khuyên tôi sửa lại tính tình, nhưng ông nội rất thích sự sảng khoái của tôi.
Làm người phải ân cừu rõ ràng, việc xấu chúng ta không làm, nhưng gặp chuyện cũng không thể hèn.
Thay vì ủy khuất bản thân, chi bằng đấm chết người khác.
Thoáng cái đã khai giảng.
Cha ruột giúp tôi chuyển trường đến trường học quý tộc mà Từ Tử Hàm và Từ Hạo Hiên đang theo học.
Từ Tử Hàm lúc đến thăm ông nội, nham hiểm nói với tôi: "Tao thật hy vọng học cùng một trường với mày, đã không kịp chờ đợi để hoan nghênh mày rồi."
Tôi giơ nắm đấm lên, cô ta chạy mất dạng.
Ông nội nhìn cô ta có chút khó chịu: "Nó muốn không nhận cha mẹ ruột, ông cũng nguyện ý tiếp nhận nó làm cháu gái, nhưng hiện tại hưởng phúc nhà họ Từ, lại muốn cháu không truy cứu trách nhiệm nhà họ Ngô, tính là cái chuyện gì chứ?"
Ngày đầu tiên đi học, tôi đã bị chặn trong nhà vệ sinh, năm sáu học sinh nam nữ cầm máy ảnh và roi da, xé rách quần áo của tôi, nói muốn dạy tôi cách làm phụ nữ...
Người trong giang hồ, sao có thể không biết sợ?
Tôi ngoan ngoãn cởi áo khoác đồng phục, lộ ra áo ba lỗ bó sát và bờ vai trắng ngần, mấy tên học sinh kia cười đê tiện, tên nam sinh cầm đầu còn giơ máy ảnh lên.
Hay lắm, tôi chính là đợi lúc này, nhân lúc hắn không chú ý, tôi nhảy lên trùm áo đồng phục lên đầu tên nam sinh, nhắm vào háng hắn lên gối thật mạnh, hắn không kêu một tiếng liền mềm nhũn, ôm đũng quần nôn ọe, một câu cũng nói không ra.
Biến cố đột ngột khiến bọn họ trợn tròn mắt, bên trái một nữ sinh tóc dài còn đưa tay che miệng, vẻ mặt đầy sợ hãi đáng yêu, tôi túm lấy tóc dài của cô ta dùng sức giật mạnh, cô ta kêu ái ui một tiếng rồi ngã xuống, tôi nhân cơ hội lột áo đồng phục của cô ta trùm lên người mình, còn xé luôn cái áo ba lỗ của cô ta.
"Mau cản nó lại..."
Trong tiếng kinh hô của mọi người, có một nam sinh lao đến trước mặt tôi dang hai tay ra.
Tôi đánh không lại hắn, thế là ngồi xổm xuống hét lớn tha mạng, sau đó nhân lúc hắn không chú ý tụt quần hắn xuống đầu gối...
Hình ảnh đó quá đẹp tôi không dám nhìn.
Trong nhà vệ sinh gà bay chó sủa, tiếng khóc một mảnh, tôi nhân cơ hội xông ra khỏi vòng vây, còn xoay người cho hai nữ sinh khác mỗi người một cái tát.
Bạo lực học đường ở trường quý tộc chỉ có thế thôi sao?
So với cái trường côn đồ tôi học trước kia căn bản không so được, chịu thiệt còn biết gọi phụ huynh!