Ngày thứ hai, mẹ nhân lúc ông bà nội đi nhảy quảng trường chặn tôi trong phòng, nhớ tới những cái tát kia, tôi cũng không muốn để ý bà ta, nhưng lần này bà ta rất dịu dàng, ân cần dạy bảo.
"Đại Lực, mẹ biết những năm qua con chịu ủy khuất, nhưng chuyện quá khứ không quan trọng, quan trọng là tương lai."
"Mẹ biết, con muốn một sự công đạo, nhưng con không thể ích kỷ, không thể vì dục vọng của con mà làm tổn thương Tử Hàm."
"Nếu như con không truy cứu chuyện năm đó, Tử Hàm có thể tiếp tục ở lại nhà chúng ta, con sẽ có thêm một người em gái.
Con cũng có thể từ từ để Hạo Hiên chấp nhận con, con sẽ có anh trai.
Cha mẹ nuôi của con cũng có thể coi như họ hàng qua lại thăm hỏi.
Tình thân là vô giá mà!"
"Tuy rằng mẹ không nuôi con, nhưng mẹ tin tưởng trong máu con chảy phẩm cách cao quý của mẹ, khoan dung là mỹ đức, đừng để thù hận che mờ đôi mắt con..."
Hóa ra tôi muốn đòi công đạo, ngược lại là sai lầm sao?
Trong lòng cuộn trào sóng gió, trong đầu một mớ hồ đồ, tôi nhớ tới lời Từ Tử Hàm nói, nhỏ giọng hỏi mẹ tôi: "Nếu như Từ Tử Hàm chịu ủy khuất, mẹ sẽ bảo nó dĩ hòa vi quý sao?"
Cảm xúc của mẹ tôi trong nháy mắt bị châm ngòi: "Con tuổi còn nhỏ sao lại có tâm lý so bì nặng nề như vậy? Con dựa vào cái gì mà so với Tử Hàm?"
"Con hại nó còn chưa chịu buông tha sao? Đúng, Tử Hàm chịu ủy khuất mẹ nhất định sẽ đòi lại, con bé chính là cao quý hơn con. Chỉ hận mẹ không thể bóp chết con."
"Con có tư cách oán ai? Oán bản thân con mệnh không tốt."
"Mẹ cho con cái mạng này, con vĩnh viễn nợ mẹ, những thứ khác mẹ không cho con, con cũng không có tư cách đòi."
Cuối cùng, bà ta lại hung hăng tát tôi hai cái, bóp cổ tôi dương dương tự đắc nói: "Mẹ là người giám hộ của con, mẹ không giúp con truy cứu trách nhiệm, con đừng hòng kiếm chuyện."
Gặp phải mẹ ruột không nói lý lẽ thật là không thể dùng sức mà.
Thế là ngày thứ hai tôi chặn Từ Tử Hàm ở cổng trường, hắt một chậu nước lẩu cay nửa nóng nửa lạnh lên đầu cô ta.
Từ Hạo Hiên muốn liều mạng với tôi, bị tôi cầm gạch đuổi theo cả một con phố.
Mẹ tôi muốn điên rồi, cư nhiên cầm dao nói muốn giết tôi, bà ta đền mạng cho tôi, bị cha tôi tát một cái mới bình tĩnh lại.
Cha tôi chắn trước người tôi, vẻ mặt cười khổ: "Mười ba năm trước tôi không bảo vệ tốt con gái, bây giờ dù sao cũng phải che chở nó chứ."
Ha, kiếp trước người tình già này vẫn không tồi, tôi lạnh lùng nhìn mẹ tôi: "Bà nhận ai làm con gái tôi không quản được, nhưng gia sản nhà họ Từ phải có một phần của tôi; chỉ cần không giết chết tôi, bà đánh tôi một lần, tôi liền đánh Từ Tử Hàm một lần."
Tình thân của các người tính là cái rắm! Trừ người đối tốt với tôi, tôi chỉ nhận tiền.