Sáng sớm hôm sau, tôi đi đến trường, hôm nay phải họp lớp, còn có một buổi tuyển dụng tại trường.
Haizz, nhoáng cái đã thành đàn chị năm 4 rồi, nghĩ đến mấy đàn em ngây ngô kia thật có chút không nỡ.
Chẳng qua Cố Mục Sâm giữ tôi quá chặt, đều chưa từng hẹn hò với mấy em trai nhỏ.
Cảm giác bỏ lỡ mất 100 tỷ vậy.
Lúc bước vào tòa nhà giảng đường, liền thấy không ít bạn học lén lút nhìn tôi, nhỏ giọng thì thầm to nhỏ, bàn luận sôi nổi, còn nhìn chằm chằm vào bụng tôi.
Tôi lập tức hiểu ra, tin đồn này đã lan đến trường học rồi.
Rốt cuộc là kẻ nào mồm thối, đợi tôi bắt được nhất định phải xé nát miệng hắn ra.
Nói tới thì, tôi và Thẩm Khê còn là bạn đại học, trước đó học cùng nhau 4 năm một câu cũng chưa từng nói, nhưng Thẩm Khê không ít lần nói xấu tôi sau lưng.
Ai bảo tôi xinh đẹp hơn cô ta chứ?
Tôi nhận rồi.
Nam sinh trong trường tôi đều không lọt mắt, dù sao Cố Mục Sâm loại minh châu này ở phía trước, khiến ánh mắt của tôi trở nên cực kỳ kén chọn, cảm ơn cô ta giúp tôi từ chối những nam sinh đó.
Vốn dĩ định sau khi tốt nghiệp sẽ không gặp mặt nữa, nên đã nhịn 4 năm.
Kết quả lúc khám sức khỏe, kiểm tra ra tôi có nhóm máu hiếm, vừa hay giúp đỡ được cặp song sinh bị tai nạn xe cần cấp cứu lúc đó, đài truyền hình và báo chí liên tiếp đưa tin về việc làm thiện nguyện của tôi.
Thế là ba mẹ của Thẩm Khê tìm tới, rưng rưng nước mắt nắm tay tôi, nói tôi bao năm nay chịu khổ ở bên ngoài rồi.
Khá lắm, đợi làm xong xét nghiệm ADN đưa tôi về nhà liền trở mặt, bắt tôi liên hôn, rõ ràng là cảm thấy trong nhà chỉ có một đứa con gái Thẩm Khê không đủ để bán.
Tôi lắc đầu, ném những thứ xui xẻo này ra khỏi đầu, ngồi xuống vị trí thường ngồi ở hàng cuối cùng cạnh cửa sổ, ngáp một cái rồi cúi đầu trả lời email công việc.
Bỗng nhiên, nghe thấy tên của tôi.
Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu, liền thấy Thẩm Khê được mọi người vây quanh bắt đầu nói xấu tôi.
“Thẩm Nhân mang thai rồi, ở trường học giả vờ thanh cao thế thôi, thực tế thì lén lút chơi bời rất phóng túng.”
“Có điều cũng khó trách cô ta, từ nhỏ lớn lên ở nông thôn, hành vi thô tục bỉ ổi, không có người dạy mà.”
“Còn về ba của đứa bé à... haizz, đã tìm được rồi, chính là tên lưu manh trong thôn đấy.”
Tôi cầm điện thoại mở chức năng quay video, điều chỉnh đến mức lớn nhất, rõ ràng nhìn thấy vẻ mặt bỉ ổi chế giễu đó của cô ta.
Đây chẳng phải là bằng chứng tự dâng tới cửa sao?
Tiếng chuông vang lên, chủ nhiệm lớp đầu hói đi vào, khích lệ mọi người vài câu, liền bắt đầu giới thiệu mấy công ty lớn lát nữa sẽ tuyển dụng tại trường.
Tập đoàn Cố thị đương nhiên là đứng mũi chịu sào, doanh nghiệp tư nhân hàng đầu trong nước, phúc lợi đãi ngộ còn có năng lực bồi dưỡng đều là vô cùng tốt, nhưng mà danh ngạch đặc biệt ít, trừ khi là tinh anh trong tinh anh mới có thể xem xét.
Đứng thứ hai chính là tập đoàn Vân Đường, ngắn ngủi 2 năm thời gian từ thành lập đến lên sàn chứng khoán, thời gian nhanh đến mức thái quá, lúc đó rất nhiều người đi tra bối cảnh ông chủ đứng sau, chỉ tra ra được ông chủ là một người phụ nữ, rất trẻ, khởi nghiệp bằng cổ phiếu, cổ phiếu trong tay cô ấy chưa từng lỗ, biệt danh “Nữ thần chứng khoán”.
Tập đoàn Vân Đường lấn sân sang rất nhiều ngành nghề, bởi vì đều tính là mới khởi bước, cho nên đối với việc tuyển người không có nghiêm khắc như vậy, phúc lợi đãi ngộ so với tập đoàn Cố thị cũng tốt không kém.
Tiếp sau đó lại giới thiệu vài công ty không tồi, sau đó liền để mọi người chuẩn bị tốt sơ yếu lý lịch, nửa tiếng sau có thể đi ra sân vận động tham gia tuyển dụng tại trường.
Lần này, mọi người toàn bộ đều thảo luận nhiệt liệt.
Tôi vắt chéo chân, trong miệng ngậm cây kẹo mút, nheo mắt cảm nhận gió thu hiu hiu, nghe mọi người khen ngợi tập đoàn Vân Đường.
Trong lòng đó là một sự vui vẻ.
Bất kỳ ai nghe thấy mọi người đang khen ngợi con mình đều sẽ rất vui, bởi vì tập đoàn Vân Đường là đế chế thương nghiệp một tay tôi đánh hạ.
Đương nhiên, không thể phủ nhận trong đó Cố Mục Sâm đã giúp đỡ không ít, được rồi, giúp rất nhiều rất nhiều, không có sự chỉ điểm của anh cũng không có Vân Đường của hiện tại.
Chỉ có thể nói năm đó nghỉ hè, tôi dạy anh cách chơi vui ở nông thôn; mà 5 năm sau nghỉ hè, anh đứng trước tòa nhà văn phòng cao cấp nhất kinh thành nói cho tôi biết trong thành phố trò chơi gì vui.
Nghe người khuyên, ăn cơm no.
Đối với lĩnh vực chưa biết, tôi cũng từng mê mang, nhưng mà Cố Mục Sâm thật sự quá biết cách dạy, tay cầm tay dạy, bao dạy bao biết.
Tôi từng cười hỏi anh: “Anh không sợ dạy được đồ đệ, chết đói sư phụ sao?”
Anh nhàn nhạt cười một tiếng: “Ý của Tuý Ông không ở trong rượu.”
Được thôi, trâu già phúc hắc, hóa ra sớm đã muốn nộp học phí là gì rồi...