Ba mẹ đến rồi, đến đón con gái bảo bối Thẩm Khê của họ, hiện tại trong bụng cô ta mang thai chính là con của Thái tử gia Cố thị.
Thẩm Khê lập tức giả vờ yếu đuối, tủi thân nói: “Ba mẹ, Thẩm Nhân bắt nạt con!”
Nói rồi đem khuỷu tay lộ ra, bên trên là vết hằn đỏ tôi bóp.
Tôi giải thích: “Ba mẹ, Thẩm Khê ở trường học bịa đặt con mang thai, con kéo cô ta đi...”
Lời còn chưa nói xong đã bị ba tôi phẫn nộ ngăn lại: “Thẩm Nhân, mày tại sao lại không nghe lời như vậy? Đã nói không được chọc Khê Khê không vui.”
Mẹ tôi cũng nhíu mày trừng mắt nhìn tôi: “Cái đồ không có tác dụng này, nếu biết mày như vậy lúc đầu đã không sinh mày ra.”
Một câu nói, chặn ngay ngực tôi khiến tôi khó chịu.
Thẩm Khê đắc ý nhìn tôi, trong ánh mắt tràn đầy thương hại và khinh thường.
Tôi không giải thích nữa, cái tình thân này thật là khiến người ta buồn nôn.
Tôi chỉ muốn rời khỏi cái nhà này.
Về đến nhà, vừa mở tủ quần áo chuẩn bị thu dọn đồ đạc rời đi, bỗng nhiên não bộ xoay chuyển.
Lúc đầu theo bọn họ về không phải là muốn nhận được tình cha và tình mẹ chưa từng có được, vậy vì cái gì phải tức giận?
Lẽ nào tôi đang ghen tị với Thẩm Khê sao?
Tôi lắc đầu, loại cực phẩm này chỉ tổ làm bẩn mắt tôi.
Còn về loại cha mẹ hư vinh lại thế lực này cần sao?
Đáp án cũng là không cần.
Rất tốt, đầu óc tôi tỉnh táo lại, cầm đồ ngủ đi vào phòng tắm tắm rửa.
Tắm xong tôi càng thêm tỉnh táo, đi là không thể đi, danh tiếng đều bị bọn họ bôi đen thành như vậy rồi, nếu thật sự đi rồi chẳng phải là bỏ trốn sao?
Cho nên, tôi không nhịn nữa.
Cái nhà này đừng hòng được yên ổn nữa!