Quản gia vẫn luôn yên lặng đợi tôi ăn xong, mới hài lòng thu dọn hộp thức ăn.
Thẩm Khê sớm đã đợi đến mất kiên nhẫn ở bên cạnh mở miệng nói: “Cố thiếu gia anh ấy khi nào mới làm xong việc qua tìm tôi?”
Ba tôi cũng kích động: “Nếu như tiện, chúng tôi cũng có thể đến tận cửa đi gặp cậu ấy.”
Hừ, đúng là chuyện cười.
Làm gì có phụ huynh nhà gái trơ mặt chủ động đến tận cửa đi gặp nhà trai chứ?
Truyền ra ngoài cũng không sợ người khác chê cười.
Đương nhiên, ba mẹ tôi là sẽ không, bởi vì bọn họ chính là chuyện cười!
Quản gia cụp mắt xuống, uyển chuyển ám chỉ: “Cái này phải xem bên các vị có người đồng ý mới được.”
Đương nhiên bọn họ tự nhiên là nghe không hiểu rồi.
Thẩm Khê vội kích động nói: “Đồng ý mà, bên chúng tôi rất đồng ý, lúc nào cũng có thể đến, mau chóng đến đi!”
Quản gia cũng không tiếp lời, mà là thở dài một hơi thật dài.
Thẩm Khê sốt ruột, truy hỏi quản gia rốt cuộc là có ý gì, ba mẹ cũng rối rắm không thôi, còn nhét cái bao lì xì lớn, nhưng kết quả quản gia nhìn cũng không nhìn một cái.
Tôi cười khẽ thành tiếng, không còn cách nào thực sự là quá buồn cười.
Ăn của người ta thì miệng mềm, xem một màn kịch hay, tâm trạng tốt thế là thả Cố Mục Sâm ra khỏi danh sách đen.
Rất nhanh, Cố Mục Sâm trực tiếp gọi một cuộc gọi video đến.
Trong giọng nói mang theo chút tủi thân: “Nhân Nhân, em đều 3 ngày không để ý đến tôi rồi.”
Tôi liếm môi, nũng nịu gọi một câu: “Mục Sâm.”
Lập tức, Cố Mục Sâm liền cười tươi roi rói.
Hừ, đàn ông, thật dễ dỗ!
“Đồ ăn hôm nay tôi rất hài lòng, quyết định thả anh ra khỏi danh sách đen 3 ngày.”
Cố Mục Sâm thuận nước đẩy thuyền: “Vậy ngày nào tôi cũng gửi.”
Tôi nghiêng đầu, đáng yêu nói một câu: “Nằm mơ đi.”
Cố Mục Sâm lại bị tôi chọc cười, điểm cười của anh thật thấp, cho nên mỗi lần nghe người khác nói Cố Mục Sâm rất cao lãnh tôi đều rất muốn phản bác.
Bỗng nhiên Cố Mục Sâm ngồi thẳng người, nghiêm túc nói: “Ngày mai phía tây thành phố có mảnh đất được tung ra, bên đó tựa núi gần sông làm viện an dưỡng là thích hợp nhất không gì bằng.”
Tôi mở máy tính tìm kiếm một lát, mắt sáng lấp lánh.
“Quả thực là miếng đất tốt, nhưng người tranh quá nhiều, giá cả tôi còn thiếu một chút.”
Cố Mục Sâm khẽ nhướng đuôi lông mày, khóe miệng hơi nhếch: “Mảnh đất đó là thuộc về em, tôi nói đấy.”
Rõ ràng là lời nói nhẹ nhàng, nhưng lại trêu chọc nai con trong lòng tôi chạy loạn.
Loại tổng tài bá đạo này là gu của tôi!