"Uyển Uyển con làm bố mẹ quá thất vọng rồi." Mẹ Kiều đau lòng lắc đầu.
"Mẹ con cũng đã nói, Nhiễm Hi tuy rằng là con gái ruột của chúng ta, nhưng chúng ta đều sẽ đối xử bình đẳng, sao con có thể vu khống chị chứ?" Bố Kiều đau đầu đỡ trán.
Cái này tôi càng không thể nhịn được.
Tôi lại lần nữa cảm ơn: "Cảm ơn bố mẹ đối xử bình đẳng, con quá cảm kích rồi."
"Cảm ơn mọi người, hóa ra có nhà chính là cảm giác này à."
"Cảm giác được người ta đối xử công bằng thật sự là quá tốt rồi."
Nghe được một đám thầy cô bạn học trong lòng chua xót.
Gia đình kỳ lạ như vậy bọn họ vẫn là lần đầu tiên thấy.
Kiều Uyển Uyển hoảng loạn chỉ biết khóc, cũng không biết làm thế nào cho phải.
E là cô ta còn chưa trải qua mùi vị bị người ta chỉ trích bao giờ đi?
Phó Lãng Thần cách đó không xa cũng chỉ là nhìn cô ta không nói chuyện.
Nhưng tôi biết, chỉ dựa vào chuyện này, vẫn là không thể lay chuyển hào quang của nữ chính thiên tuyển.
Đứng nhất khối có năm ngàn tệ tiền thưởng, trường học thiết lập cái này, chính là để cổ vũ bạn học thành tích ưu tú nhưng gia cảnh bần hàn, nỗ lực nhiều hơn.
Mấy vị thiếu gia tiểu thư kia chắc chắn không quan tâm.
Nhưng khoản tiền này đối với tôi rất quan trọng, có thể trốn thoát khỏi cái nhà này hay không, phải xem số tiền vốn này rồi.
Tôi sau khi lấy được tiền, thời gian đầu tiên liền mua cổ phiếu.
Có ký ức của kiếp trước, tôi mua cổ phiếu ổn kiếm không lỗ.
Rất nhanh liền lãi mẹ đẻ lãi con gấp mấy chục lần rồi.
Nhưng mà nghĩ đến kết cục của Phó Anh, tôi định nhân lúc sinh nhật cô ấy hai ngày nữa nhắc nhở cô ấy một chút.
Đại tiểu thư kén chọn cực kỳ, bút máy hai vạn tệ không biết có thích hay không.
Tôi bỏ vào trong cặp sách, chuẩn bị mang đến trường cho cô ấy.
"Chị à, bộ quần áo trên người chị không phải là mẹ mua đâu nhỉ?"
"Còn có em thấy cây bút máy kia chị mua, không có mấy vạn tệ không mua được đâu?"
Bởi vì chuyện lần trước, Kiều Uyển Uyển ở trong nhà an tĩnh không ít.
Nhưng cô ta sao có thể nhịn được không làm yêu, không trừ khử tôi, cô ta sao yên tâm ngồi vững vị trí thiên kim đại tiểu thư được?
Nghe được lời Kiều Uyển Uyển, Kiều Phong đang cúi đầu chơi điện thoại là người đầu tiên nhìn qua.
"Nhiễm Hi, em không thể nào trộm tiền mừng tuổi của Kiều Uyển Uyển đấy chứ?"
"Lần trước con bé là hiểu lầm em, nhưng hiểu lầm đã giải khai rồi, em không thể quá đáng được?"
Mẹ Kiều mày cũng nhíu nhẹ nói: "A Phong, cũng có thể là Nhiễm Hi tự mình tích cóp tiền thưởng thi đua thì sao?"
"Hiệu quần áo này mẹ biết, phải mấy ngàn, lúc con bé đến cái gì cũng không mang, ngay cả điện thoại cũng không có, tiền ở đâu ra chứ?"
"Mẹ, mẹ cảm thấy thế nào?" Kiều Phong nhắc nhở nói.
Tôi không nói chuyện, bởi vì muốn đợi Kiều Uyển Uyển diễn kịch.