"Nhiễm Hi, con quá tuyệt vời rồi." Trong mắt bố Kiều phát ra ánh sáng, vội vàng khen ngợi tôi.
Ngay cả mẹ Kiều cũng là vẻ mặt tươi cười, ngậm miệng không nhắc tới chuyện vừa rồi.
Muốn nói cặp bố mẹ này có bao nhiêu thích Kiều Uyển Uyển thì chưa chắc đâu.
Bọn họ thiên vị Kiều Uyển Uyển chẳng qua là bởi vì Kiều Uyển Uyển là bọn họ nuôi lớn, trên người từ trên xuống dưới đều là phong thái của đại tiểu thư.
Không giống tôi, nhìn qua trông giống là một con vịt con xấu xí.
Tôi như vậy không có cách nào làm bọn họ nở mày nở mặt.
Nhưng hiện tại không giống rồi.
Bản chất của thương nhân là trục lợi, ai có thể mang đến cho bọn họ càng nhiều lợi ích, bọn họ liền thích người đó.
Lần này, bọn họ sẽ thiên vị tôi.
"Nhiễm Hi, con rất nỗ lực, bố mẹ đều nhìn thấy."
"Thảo nào con có thể chơi cổ phiếu, nhân tài Bắc Đại làm cái gì không được! Con thật là di truyền gen tốt của bố mẹ nha."
"Đúng vậy đúng vậy, lập tức bố muốn mở tiệc chiêu đãi lớn, để đối tác làm ăn của bố đều xem xem, con gái bố ưu tú bao nhiêu!" Bố Kiều cười ha hả.
Kiều Uyển Uyển đứng ngốc tại chỗ, khóc cũng không phải, không khóc cũng không phải.
Kiều Phong chú ý tới cô ta đầu tiên, vội vàng nhắc nhở bố Kiều và mẹ Kiều.
"Bố mẹ, Uyển Uyển cũng là con gái của hai người mà."
Tôi có thể quá hiểu sự xúc động muốn đập chết Phó Lãng Thần của Phó Anh rồi.
Bởi vì lúc này tôi liền rất muốn như thế.
"Đúng vậy đúng vậy, cô ta mới là, tôi một người nhân phẩm có vấn đề là kẻ trộm, sao có thể là con gái nhà họ Kiều, nói không chừng năm đó con bị bế nhầm đấy?"
"Nhiễm Hi, chuyện này cứ cho qua đi không cần nhắc lại nữa."
"Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, con làm mẹ biết phải làm sao?"
Mẹ Kiều thở dài, vẻ mặt u sầu.
Tôi cười lạnh: "Tôi chỉ hy vọng cho tôi một cái công đạo, nếu không bố muốn làm tiệc rượu, Kiều Uyển Uyển lại nhảy ra nói tôi là kẻ trộm, vậy mặt mũi cả nhà chúng ta đều không còn nữa đâu."
"Rất đơn giản, xem camera là biết tôi có từng vào phòng cô ta hay chưa."
"Kẻ trộm không thừa nhận, báo cảnh sát là được rồi."
Tôi vừa dứt lời, người bảo mẫu kia liền sợ tới mức quỳ rạp xuống.
"Phu nhân, tiên sinh, xin lỗi là tôi quỷ mê tâm trí."
"Con gái tôi bị bệnh rồi, thực sự là không có tiền chữa bệnh, chỉ có thể đánh chủ ý lên lợn đất đựng tiền thi của tiểu thư Uyển Uyển."
"Là tiểu thư Uyển Uyển nói, chỉ cần tôi nói như vậy, cô ấy liền có thể cho con gái tôi chữa bệnh, đem tiền đều cho tôi."
"Tôi thật sự sai rồi, cầu xin tiểu thư Nhiễm Hi đừng báo cảnh sát, con gái tôi còn chờ tôi trù tiền thuốc men cho nó nữa."
Bảo mẫu khóc lóc dập đầu.