"Phó Anh, đủ rồi!" Giọng Phó Lãng Thần lạnh băng.
Quả thực là đang uy hiếp Phó Anh rồi.
Phó Anh cười đến có chút bất lực nói: "Anh trai, nếu là em từ nhỏ bị bảo mẫu bắt cóc đi đến trại trẻ mồ côi, anh liền không hận bảo mẫu, không hận đứa con gái thay thế em kia sao?"
Quả nhiên, Phó Lãng Thần im lặng.
Thấy thế, Kiều Uyển Uyển sụp đổ khóc òa lên, đứng dậy liền chạy ra ngoài.
Phó Lãng Thần làm bộ muốn đi ra ngoài đuổi theo, trước khi đi còn không quên để lại câu: "Phó Anh, Uyển Uyển không có lỗi."
Ừm... cái này rất khó bình luận.
Ít nhất lời của Phó Anh mọi người đều nghe lọt rồi, mọi người đều là thiếu gia tiểu thư được nuông chiều từ bé.
Ai gặp phải chuyện như vậy sẽ nuốt giận làm ngơ?
Cho nên ánh mắt mọi người nhìn tôi cũng đều mang theo đồng cảm.
Mãi đến khi tôi thi đứng nhất khối, còn cao hơn học thần mấy điểm.
Toán học, Tiếng Anh, Tự nhiên tổng hợp toàn bộ điểm tuyệt đối.
Ánh mắt mọi người nhìn tôi chỉ có sùng bái rồi, đề thi lần này khó dã man, có thể đạt yêu cầu đã là không tồi rồi.
Ngay cả đại tiểu thư cao ngạo Phó Anh đều ở cửa nhà vệ sinh cố ý đợi tôi một chút.
"Nhiễm Hi, thi không tồi, cậu mới nên là thiên kim thật của nhà họ Kiều."
Thật thật giả giả?
Có quan trọng như vậy sao?
Chỉ cần có thể chơi chết Kiều Uyển Uyển, tôi liền rất vui vẻ rồi.
"Đa tạ, cậu cũng không tệ, cùng nhau cố lên nhé."
Tôi nhếch môi nhìn về phía Phó Anh ngầm hiểu ý cười một cái.
Kiếp trước Phó Anh thay Kiều Uyển Uyển cái cô nữ chính này bị bọn bắt cóc bắt đi xé phiếu, Phó Lãng Thần cũng chỉ là rơi hai giọt nước mắt, quay đầu liền đi an ủi Kiều Uyển Uyển rồi.
Kiếp này, có tôi ở đây, tôi và Phó Anh tuyệt đối sẽ không trở thành vật hy sinh làm nền cho vận khí của nữ chính Kiều Uyển Uyển kia.
...
Tôi cùng Kiều Uyển Uyển cầm bài thi về đến nhà, trên bàn cơm tối Kiều Uyển Uyển liền đứng lên xin lỗi bố mẹ.
"Bố mẹ, lần này con thi không tốt, đề thi quá khó, con chỉ tiến bộ hai bậc, bố mẹ yên tâm, lần thi tới con chắc chắn sẽ nỗ lực hơn." Kiều Uyển Uyển phát thệ đầy ý chí chiến đấu tự cổ vũ.
"Tiến bộ hai bậc vẫn là thi không tốt à, Uyển Uyển quá khiêm tốn rồi."
Mẹ Kiều cười múc canh cho cô ta.
Kiều Phong cũng nhịn không được tự hào nói: "Em là em gái anh, tự nhiên lợi hại rồi, em cũng nói đề khó, gần đây trong nhà xảy ra không ít chuyện, em không bị ảnh hưởng liền chứng minh em rất lợi hại rồi."
Bố Kiều thì là nhìn tôi hỏi nói: "Nhiễm Hi còn quen không, thi thế nào?"
Tôi không vội nói chuyện.
Bởi vì Kiều Uyển Uyển giống như kiếp trước bắt đầu tạt nước bẩn lên người tôi rồi.