Cuối tuần, cả nhà đang tụ tập trong phòng khách trò chuyện.
Bên ngoài biệt thự chợt vang lên một trận ồn ào.
Quản gia đi ra ngoài xem xét tình hình.
Lúc quay lại, phía sau ông dẫn theo một thiếu nữ.
Dáng người mỏng manh, ăn mặc giản dị, sắc mặt nhợt nhạt.
Nhưng ngũ quan lại rực rỡ vô cùng.
Cực kỳ giống tôi khi còn trẻ.
Trái tim tôi khẽ run rẩy: "Cháu là ai?"
"Thưa phu nhân." Cô gái nhìn tôi: "Tôi tên Tần Tuế, là con gái ruột của bà, còn cô ta," Cô gái chỉ vào Tô Miên - đứa con gái tôi cưng chiều nuôi lớn như châu như ngọc: "Chỉ là một kẻ mạo danh tu hú chiếm tổ chim khách!"
Lúc nói ra những lời này, ánh mắt cô gái tràn ngập lệ khí.
Lời này nói ra quá mức hoang đường.
Nhưng khuôn mặt có đến bảy phần giống tôi kia, lại khiến tôi không thể không tin.
Những người khác trong phòng khách lúc này mới từ trong cơn khiếp sợ hoàn hồn lại.
Tô Miên khóc lóc bổ nhào vào lòng tôi: "Mẹ ơi, con mới là con gái ruột của mẹ, mẹ mau đuổi nha đầu hoang dã kia ra ngoài đi!"
Con trai cả Tô Trạch Vũ theo sát phía sau lên tiếng: "Miên Miên ngoan, em yên tâm, anh hai chỉ nhận một mình em là em gái."
Người chồng tương kính như tân nhiều năm của tôi Tô Chấn Nam cũng tiếp lời bày tỏ thái độ:
"Miên Miên đừng khóc, bất kể con có phải là con gái ruột của ba hay không, con vẫn mãi mãi là đứa con gái duy nhất của ba."
Không cho tôi cơ hội mở miệng, bọn họ mỗi người một câu, dường như đã xác định chắc chắn, Tô Miên không phải là con gái tôi, Tần Tuế mới phải.
Không chỉ như vậy, bọn họ còn phớt lờ tôi, trực tiếp đưa ra quyết định.
"Công sinh không bằng công dưỡng, ba, hãy đem cái kẻ tự tiện đến nhận người thân, muốn một bước lên trời này đuổi ra ngoài đi!"
"Ừ." Tô Chấn Nam gật đầu, vẫy vẫy tay.
Hai người bảo vệ bước ra, định xốc Tần Tuế đuổi ra ngoài.
Tôi nhìn về phía Tần Tuế.
Cô ấy không hề phản kháng, trong đôi mắt sáng ngời là một mảnh ảm đạm, sự thất vọng không hề che giấu.
Trong lòng tôi nhói lên.
Nếu cô ấy thật sự là con gái của tôi, bị người nhà đối xử như vậy, sẽ phải buồn bã đến mức nào?
Tôi lập tức đứng dậy: "Dừng tay!"
Sau khi bảo vệ buông Tần Tuế ra, tôi nhìn về phía quản gia: "Gọi bác sĩ gia đình qua đây, làm xét nghiệm ADN."
"Vâng!"
Quản gia chuẩn bị rời đi, Tô Chấn Nam là người đầu tiên không đồng ý: "Không được đi!"
Nhưng quản gia nhìn tôi lớn lên, hiển nhiên nghe lời tôi nhất.
Ông ấy nhìn tôi, thấy tôi gật đầu, liền kiên định không dời bước đi ra ngoài.
Thấy vậy, Tô Chấn Nam tức giận: "Cố Từ, rốt cuộc cô có còn coi tôi ra gì không hả?"
Tôi không thèm để ý đến ông ta, không muốn cãi nhau với ông ta trước mặt các con.
Dù sao, tôi và ông ta cũng sớm đã không còn tình nghĩa vợ chồng, chẳng qua vì con cái nên mới duy trì sự hòa thuận ngoài mặt.
Suy nghĩ của ông ta tôi hoàn toàn không để tâm.
Nhưng Tô Miên ánh mắt đầy tổn thương, tôi rất xót xa.
Từ trước đến nay tôi vẫn luôn thương con bé nhất.
Đang chuẩn bị ôm con bé một cái, con bé lại đẩy mạnh tôi ra: "Mẹ làm con quá thất vọng! Mẹ không xứng làm mẹ của con!"
Lời nói của con bé khiến tôi cảm thấy ớn lạnh trong lòng.
Ngay sau đó, lời nói của con trai Tô Trạch Vũ, càng khiến lòng tôi như rơi xuống hầm băng.
"Mẹ, đối với mẹ mà nói, quan hệ huyết thống lại quan trọng đến vậy sao? Mẹ đúng là một con quái vật máu lạnh!"
Ba cha con bọn họ đều dùng ánh mắt đầy chỉ trích nhìn tôi.
Cứ như thể bọn họ đoàn kết một lòng, còn tôi chỉ là một người ngoài.
Tôi tức giận đến mức cả người run rẩy, cắn răng chờ bác sĩ gia đình tới, làm xét nghiệm ADN.
Kết quả giám định có rất nhanh.
Đáp án đã vô cùng rõ ràng: Tô Miên không phải là con gái của tôi và Tô Chấn Nam, Tần Tuế mới phải.