Tô Miên nhìn thấy tôi mua cho Tần Tuế đủ loại hàng hiệu xa xỉ, lộ vẻ ghen tị.
"Mẹ ơi, con cũng muốn mua quần áo mới." Cô ta tủi thân bĩu môi.
Quyết tâm đoạn tuyệt quan hệ với tôi lúc đầu đã hoàn toàn biến mất.
Ngược lại Tô Trạch Vũ ở bên cạnh cô ta, vẫn cứng cổ nói:
"Miên Miên, tìm bà ấy làm gì, em muốn có quần áo mới, anh hai sẽ kiếm tiền mua cho em!"
"Nhưng anh dọn sạp cả ngày kiếm được hơn một ngàn tệ, còn không đủ để em mua một bộ quần áo."
Lời của Tô Miên khiến tôi có chút kinh ngạc.
Tô Trạch Vũ đây là đang tự mình khởi nghiệp sao?
Công bằng mà nói, tuy chỉ là một sạp vỉa hè nhỏ, nhưng một ngày kiếm được hơn một ngàn, đối với một người trong giai đoạn đầu khởi nghiệp mà nói, không tính là tệ.
Thái độ của tôi cố ý mềm mỏng, kéo tay Tô Miên: "Mẹ hơi thèm ăn đồ ngọt, chúng ta tìm một chỗ ngồi chút đi."
"Dạ!" Tô Miên vui vẻ gật đầu.
Tô Trạch Vũ cho dù không tình nguyện, nhưng cuối cùng vẫn chọn đi theo.
Càng đến gần tiệm bánh ngọt của Giang Tuyết Ngôn, cảm xúc của Tô Miên cũng càng thêm căng thẳng.
Cô ta lấy điện thoại ra, nhanh chóng gửi đi một tin nhắn.
Lúc tôi đẩy cửa bước vào, vừa vặn nhìn thấy, ở vị trí góc khuất, một bóng người nhanh chóng lóe vào gian trong.
Ông ta tự cho rằng trốn nhanh, nhưng tôi chỉ cần nhìn đôi giày da phiên bản giới hạn kia, liền đoán ra được thân phận của người đó.
Là Tô Chấn Nam.
Tôi nhấc chân đi về phía vị trí mà Tô Chấn Nam ban nãy ngồi.
Ở đó có một người phụ nữ đang ngồi, hẳn là Giang Tuyết Ngôn.
Theo sự đến gần của tôi, trên mặt Tô Miên không còn chút máu nào.
Đứng đối diện người phụ nữ, tôi nhìn rõ được khuôn mặt của bà ta.
Không khác mấy so với ảnh chụp, ngũ quan chật hẹp, nói dễ nghe thì là tinh xảo, nói khó nghe thì là tướng mạo hẹp hòi.
Tô Miên và bà ta trông khá giống nhau.
Lại kết hợp với phản ứng hiện tại của Tô Miên, trong lòng tôi đã có đáp án.
Ngay từ mấy ngày trước, lúc biết được toàn bộ chân tướng, tôi hoàn toàn có thể trực tiếp hỏi Tô Miên, có biết tình hình hay không.
Sở dĩ đi một vòng lớn như vậy đợi đến hiện tại, là bởi vì tôi dù sao cũng nuôi cô ta hai mươi mấy năm, nghĩ rủi như cô ta không biết chuyện, sợ làm tổn thương trái tim cô ta.
Nhưng kết quả, hiện thực vẫn tát cho tôi một cái tát thật mạnh.
Cô ta đã sớm biết được chân tướng!
Nắm chặt nắm đấm, tôi lại nhìn sang Tô Trạch Vũ bên cạnh.
Giống như một tên ngốc to xác, hoàn toàn không phát hiện ra bầu không khí vi diệu.
"Hừ!" Cậu ta quay đầu đi hờn dỗi với tôi, một bộ dạng cho dù tôi có gọi đồ ngọt cho cậu ta cậu ta cũng sẽ không ăn.
Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may, Tô Trạch Vũ tuy ngu ngốc, nhưng chưa đến mức tồi tệ.
Không định thực sự ngồi xuống, nhưng nhìn thấy sự khinh bỉ mơ hồ lộ ra trong mắt Giang Tuyết Ngôn.
Tôi cười lạnh một tiếng, trực tiếp bưng cốc cà phê nóng trước mặt bà ta lên, hất thẳng vào mặt bà ta.
"Á!" Bà ta ôm mặt hét lên chói tai.
"Dì không sao chứ!" Tô Miên vội vàng lấy khăn giấy lau cho bà ta, sau đó dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn tôi: "Mẹ làm cái gì vậy?"
Người phụ nữ bị bỏng mặt đỏ sưng tấy tức giận giơ tay về phía tôi, muốn tát tôi một cái.
Cái tát của bà ta không rơi xuống mặt tôi, mà bị cản lại.
Tô Trạch Vũ và Tần Tuế gần như cùng lúc vươn tay ra, bắt lấy cổ tay của bà ta.
Kỳ quặc nhìn nhau một cái, hai người lại cùng nhau đẩy người phụ nữ kia ra.
Tôi có chút cảm động, cảm động vì sự quan tâm của hai đứa trẻ dành cho tôi.
Khoảnh khắc này, tôi vẫn không kìm được mà mềm lòng với Tô Trạch Vũ.
Trước khi chuyện thiên kim giả xảy ra, cho dù cậu ta thỉnh thoảng có oán trách tôi, cảm thấy tôi làm việc nhiều, dành ít thời gian ở bên cậu ta, nhưng nhìn chung, cậu ta là một đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời.
Cậu ta quan tâm Tô Miên như vậy, một phần là vì trách nhiệm của người làm anh.
Một phần khác là vì, Tô Chấn Nam vô công rỗi nghề ở nhà, e là đã dùng hết tâm cơ tính kế tôi đem đi dạy hư Tô Trạch Vũ mất rồi.
Trước đây Tô Chấn Nam luôn nhấn mạnh với Tô Trạch Vũ, phải yêu thương em gái, lấy em gái làm đầu.
Lúc đó tôi còn gật đầu đồng tình, hiện tại lại chỉ cảm thấy châm biếm.
Nói cho cùng, vẫn là do tôi làm mẹ thất chức, không giáo dục bảo vệ tốt con cái của mình.
Không thèm để ý đến sự sụp đổ phát cuồng của Giang Tuyết Ngôn.
Tôi nhìn về phía Tô Trạch Vũ: "Con ra ngoài với mẹ một chuyến."
Tôi và Tần Tuế đi ra ngoài, cậu ta đứng im không nhúc nhích, ánh mắt rơi vào người Tô Miên.
"Yên tâm, sẽ không làm mất nhiều thời gian của con đâu."
Tôi lại bổ sung thêm một câu, cậu ta mới bước theo.
"Chuyện gì?" Sau khi ngồi lên xe, cậu ta liền dùng giọng điệu hằn học mở miệng.
Nếu không phải nể tình lúc nãy cậu ta theo bản năng bảo vệ tôi, e là tôi đã không kìm được mà trực tiếp cho cậu ta một bạt tai vào đầu.
Tôi nhìn chằm chằm vào cậu ta, trầm giọng cất lời: "Nếu mẹ nói, Tô Miên là con gái của Giang Tuyết Ngôn, con tin không?"