Vào ngày trước khi tôi quay lại trường, tôi nhận được điện thoại của mẹ Thẩm.
Bà mời tôi đến nhà họ Thẩm ăn cơm, nói Thẩm Minh Châu muốn xin lỗi tôi vì sự thất lễ mấy ngày trước.
Tính cách của một người sẽ không có sự thay đổi lớn như vậy trong một thời gian ngắn.
Tôi biết Thẩm Minh Châu bảo tôi đến nhà họ Thẩm chắc chắn không đơn giản chỉ là để xin lỗi, nhưng tôi vẫn đi.
Mẹ Thẩm trước đây đối xử với nguyên chủ thực sự rất tốt, tôi không muốn làm bà thất vọng.
Tôi vừa đến nhà họ Thẩm, Thẩm Minh Châu đã nói muốn đưa tôi lên phòng cô ta nói chuyện.
Mẹ Thẩm vẫn hy vọng mối quan hệ giữa tôi và cô ta có thể được cải thiện, nên đã không từ chối.
Sau khi vào phòng Thẩm Minh Châu, nụ cười trên mặt cô ta lập tức được thay thế bằng vẻ ngạo mạn.
Thẩm Minh Châu bật đèn phòng thay đồ bên trong phòng ngủ.
Cô ta chỉ vào tủ đầy quần áo giày dép túi xách hàng hiệu, khoe khoang: "Thấy chưa? Những thứ này đều là đồ mới mua đấy, sau khi cậu về chắc là không bao giờ mua nổi loại đồ hiệu này nữa rồi nhỉ?"
Thẩm Minh Châu mở cửa tủ kính ra: "Hôm nay tôi hào phóng một lần, cho cậu nhìn một cái, sờ một cái, nếu có món nhỏ nào vừa mắt, tôi có thể tặng cho cậu."
"Cậu thật là nhạt nhẽo." Tôi đứng im tại chỗ không động đậy: "Thay vì cứ luôn để mắt đến tôi, chi bằng hãy nghĩ cách làm sao để nâng cao điểm số của mình đi, nếu lần thi đại học tới vẫn chỉ bấy nhiêu điểm đó thì không còn cái cớ nào để dùng nữa đâu."
Thẩm Minh Châu mạnh bạo đóng cửa tủ lại: "Khương Miên, cậu tưởng điểm thi đại học của mình cao một chút là giỏi lắm sao?"
Cô ta dùng giọng điệu khinh miệt nói: "Cho dù cậu học trường đại học danh tiếng thì đã sao chứ? Tốt nghiệp xong chẳng phải cũng là một kẻ đi làm thuê nghèo kiết xác."
Thẩm Minh Châu từng bước tiến về phía tôi: "Còn tôi thì khác, tôi là đại tiểu thư nhà họ Thẩm, cho dù tôi không làm việc thì tôi vẫn có tiền tiêu không hết, cậu vất vả làm việc cả tháng trời, đến lúc nhận lương vẫn không đủ để tôi mua một bộ quần áo."
"Khương Miên, hiện tại cậu lấy cái gì ra so với tôi?"
Đối với sự công kích bằng lời nói của Thẩm Minh Châu, tôi hoàn toàn không có cảm giác gì.
Tôi đính chính lại: "Cậu nhầm rồi, tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện so bì với cậu cả, tôi chỉ từng thấy người ta so xem ai tốt hơn, chứ chưa thấy ai so xem ai tệ hơn bao giờ."
"Khương Miên!" Thẩm Minh Châu đầy vẻ giận dữ: "Sau khi bước ra khỏi nhà họ Thẩm, cậu chẳng là cái thá gì cả, cậu có tư cách gì so với tôi?"
Thẩm Minh Châu áp sát tôi, túm lấy áo tôi, âm hiểm nói: "Cậu có tin tôi có thể khiến cậu ngay cả đại học cũng không học nổi không?"
Tôi nhướn mày cười nhạt: "Không tin."
Vẻ giận dữ trên mặt Thẩm Minh Châu đột nhiên biến mất: "Cậu cứ chờ mà xem."
Cô ta đưa tay vuốt lại chỗ áo bị cô ta túm nhăn: "Thời gian cũng hòm hòm rồi, chúng ta xuống dưới thôi."
Nói xong, Thẩm Minh Châu liền xoay người đi ra ngoài.
Tôi thọc tay vào túi áo, quả nhiên phát hiện trong túi có thêm thứ gì đó.