Khi tôi nói với bố mẹ Thẩm rằng mình không phải con gái của họ, tôi đã cố ý tìm một cái cớ là có bạn học nói tôi trông không giống họ, nên mới lén đi làm xét nghiệm ADN.
Nhưng Thẩm Minh Châu thì lại khác.
Nhà họ Thẩm và nhà họ Khương trước đây có thể nói là hoàn toàn không có giao thiệp, cô ta làm sao biết chính xác được thân thế của mình chứ?
Tôi biết, nhưng bố mẹ Thẩm thì không biết.
Cô ta giống như một quả bom hẹn giờ, tôi không ngại việc gieo một hạt giống nghi ngờ vào lòng bố mẹ Thẩm trước.
Còn có cả bố mẹ tôi nữa.
Đợi sau khi khai giảng, tôi sẽ phải đi đến thành phố khác rồi.
Họ đã nuôi dưỡng Thẩm Minh Châu mười mấy năm, loại tình cảm này không phải ngày một ngày hai mà có thể cắt đứt được.
Lỡ như sau này Thẩm Minh Châu giở trò gì đó, họ chắc chắn sẽ mắc bẫy.
Lòng phòng bị người không thể không có.
Đặc biệt đối tượng còn là Thẩm Minh Châu.
Trên đường về, bố mẹ tôi suốt quãng đường đều không nói chuyện.
Sau khi về nhà, mẹ tôi mới cau mày nói: "Con nói xem Minh Châu biết chuyện con bé không phải con của chúng ta từ khi nào nhỉ?"
Bố tôi ngồi phịch xuống ghế sofa, nói: "Ai mà biết được chứ, nhà bố mẹ ruột của người ta giàu sang quyền quý, nó muốn quay về làm thiên kim đại tiểu thư cũng là chuyện bình thường."
Lời nói của bố tôi nghe có chút mỉa mai, nhưng trong giọng điệu lại tràn đầy sự thất vọng đối với Thẩm Minh Châu.
Lúc tôi quay về, tôi đã xem qua phòng của Thẩm Minh Châu, bên trong quần áo giày dép sản phẩm điện tử mỹ phẩm gì đó toàn là đồ hiệu.
Có thể thấy, nhà họ Khương tuy không giàu bằng nhà họ Thẩm, nhưng chắc chắn không để Thẩm Minh Châu phải chịu thiệt thòi.
Nghe thấy lời bố tôi, mẹ tôi có chút căng thẳng nhìn tôi một cái.
Bà hỏi: "Miên Miên, đột ngột đổi lại như vậy, con..."
"Mẹ." Tôi vội vàng ngắt lời mẹ: "Thực ra trước khi đổi lại, con đã biết mình không phải con ruột của nhà họ Thẩm rồi."
"Hơn nữa con cảm thấy nhà chúng ta rất tốt, không kém nhà họ Thẩm chỗ nào cả, bố mẹ đừng nghĩ ngợi quá nhiều."
Nhưng họ vẫn nghĩ ngợi khá nhiều.
Tôi về phòng chưa được mấy phút đã nhận được tin nhắn báo tiền vào tài khoản ngân hàng.
Hai vợ chồng này mỗi người chuyển cho tôi mười nghìn tệ, bảo tôi đi mua quần áo.
Quần áo tôi không muốn mua, nhưng lời nói của họ đã nhắc nhở tôi một việc.
Đồ đạc Thẩm Minh Châu để lại ở nhà, tôi phải gửi đến nhà họ Thẩm cho cô ta.