Lúc thực tập năm tư, tôi vào công ty của gia đình.
Thời gian đầu bắt đầu làm từ cơ sở, tích lũy kinh nghiệm, nâng cao năng lực.
Mỗi ngày bận như chó, nhưng tiến bộ rất nhanh.
Tôi có chỗ nào không hiểu sẽ đi hỏi mấy ông anh, họ giúp tôi rất nhiều.
Anh ba thì tự mình khởi nghiệp, anh ấy hùn vốn vào công ty nông sản của anh cả nhà họ Từ, hai người cùng nhau bận rộn sự nghiệp.
Chị hai vẫn như cũ livestream bán hàng, bán đến phong sinh thủy khởi, số lượng người hâm mộ tăng vọt từng khúc.
Từ Thanh Nguyệt ở bên kia đại dương tiếp tục học thạc sĩ.
Mỗi người chúng tôi đều đang trưởng thành theo cách của riêng mình.
Hai năm sau, dưới sự dẫn dắt của người nhà, tôi rốt cuộc có năng lực làm tầng lớp quản lý.
Tôi rốt cuộc có thực lực độc đương một phía.
Bố Tống Triều vốn dĩ còn có chút không coi trọng thiên kim thật từ trong thôn đi ra là tôi, nhưng theo số lần tiếp xúc với tôi tăng lên, trong ánh mắt ông nhìn tôi dần dần có thêm sự tán thưởng.
Thậm chí bắt đầu thường xuyên gán ghép Tống Triều và tôi hẹn hò.
Lại qua nửa năm, Từ Thanh Nguyệt và Khang Thước về nước.
Hai người đó bắt đầu mở phòng tranh, tổ chức triển lãm tranh.
So với sự bận rộn của tôi, Từ Thanh Nguyệt rất rảnh rỗi rất tự do, nửa tháng ở thành phố, nửa tháng đưa bạn trai về thôn.
Cuộc sống trong thôn cho cô ấy lượng lớn linh cảm.
Trong tác phẩm của cô ấy xuất hiện rất nhiều yếu tố nông thôn, những tông màu và nét vẽ chất phác lại nhiệt tình đó, khiến tranh của cô ấy được hoan nghênh chưa từng có.
Tôi còn sưu tầm một bức.
Tranh vẽ một dải sóng lúa được mùa, trên con đường đất ở rìa có một con chó Vàng đang chạy, còn có gà trống và ngỗng to nghênh ngang đi theo phía sau.
Tôi nói con gà và con ngỗng này sao quen mắt thế?
Từ Thanh Nguyệt cười rạng rỡ.
Chính là hai con đuổi tớ lúc tớ lần đầu tiên vào cửa nhà đấy, có thể không quen mắt sao.
... Tớ phỏng vấn cậu chút, vì sao lại vẽ hai đứa nó trong bức tranh này.
Vẽ một nửa thì đói bụng, bỗng nhiên muốn ăn món gà hầm nồi sắt ở nhà.
...