Lúc này bố mẹ cũng tới rồi.
Hai người nhìn thấy Từ Thanh Nguyệt xong đầu tiên là sững sờ một lúc, sau đó mẹ tôi bắt đầu khóc, bố tôi cũng bắt đầu lau nước mắt.
Anh tôi chị tôi cũng xúm lại.
Bốn người ôm lấy Từ Thanh Nguyệt cùng nhau khóc.
Tôi ở bên cạnh trơ mắt nhìn một lúc, bỗng nhiên một bàn tay túm lấy tôi kéo qua.
Biến thành sáu người chúng tôi ôm nhau thành một cục.
Sau một trận khóc lóc, bố tôi đi bê quả dưa hấu nhà tự trồng đến.
Sáu người chúng tôi cùng nhau ăn dưa.
Tôi vừa gặm vừa hỏi Từ Thanh Nguyệt.
Ngọt không?
Từ Thanh Nguyệt với đôi mắt khóc hơi sưng trả lời tôi.
Ngọt! Siêu ngọt!
Tôi cười hì hì, lại gặm một miếng to, còn chưa kịp nuốt xuống, bỗng nhiên bà dì bên hàng xóm chống gậy đi vào.
Ái chà mọi người đều ở đây à, mau giúp một tay với, con bê nhà tôi chạy mất rồi, mau giúp tôi đuổi về với.
Bố tôi mẹ tôi anh tôi chị tôi còn cả tôi nữa, lập tức đặt miếng dưa xuống, vèo một cái chạy ra ngoài.
Từ Thanh Nguyệt có chút mờ mịt đi theo phía sau.
Cô ấy trơ mắt nhìn cả nhà tôi chạy như bay đuổi theo con bê con đang chạy nhảy lung tung, ánh mắt từ rối rắm đến do dự rồi đến kiên định.
Ngay khoảnh khắc con bê con vừa vặn chạy qua bên cạnh cô ấy, cô ấy thuận tay dùng cái áo khoác đã cởi ra trùm lên đầu con bê, sau đó ôm chặt lấy cổ con bê.
Con... con bắt được nó rồi!
Năm người chúng tôi, cộng thêm bà dì, đều lộ vẻ tán thưởng, cùng nhau vỗ tay.
Không hổ là con gái nhà ta, đúng là lợi hại!
Đúng vậy, em gái thân thủ nhanh nhẹn thật!
Nguyệt Nguyệt giỏi thật đấy, mạnh hơn An An nhiều, con bé lần đầu bắt bê con bị húc bay luôn, cứ khóc oa oa mãi.
Tôi: ?
Khen cô ấy thì khen cô ấy, sao còn dìm hàng tôi thế??
Không phải, chị, chị bóc phốt em làm gì!
Nếu em không có cái phốt đó, chị muốn bóc cũng không bóc được ấy chứ!
Trong chốc lát, tất cả mọi người đều cười.